NGÀY ẤY NGƯỜI TA KHÔNG GỌI TÊN CHIẾN TRANH QUÁ NHIỀU
Ngày ấy, người ta không gọi tên chiến tranh quá nhiều. Chỉ biết làng quê không còn yên ả như trước, và thanh niên đến tuổi đều phải rời nhà. Người lớn gọi đó là thời hoa lửa — nghe vừa đẹp vừa đau.
An lên đường khi mới mười bảy. Buổi sáng hôm ấy, sương còn phủ kín bờ tre. Mẹ dậy sớm nấu cho An bát cơm đầy hơn mọi ngày, rồi lặng lẽ gói ghém từng thứ vào ba lô. Không ai nói lời tiễn biệt. Nói ra sợ nghẹn. Cha chỉ vỗ nhẹ vai An, cái vỗ vừa cứng rắn vừa run run, như muốn nói thay trăm điều.
Cuộc sống trong rừng không giống bất cứ điều gì An từng biết. Ngày thì đào đất, đêm thì nằm nghe côn trùng kêu không dứt. Có lúc đói, có lúc mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống và ngủ quên. Nhưng lạ lắm, chưa ai bỏ lại ai. Người còn sức đỡ người yếu hơn, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô.
Những đêm hiếm hoi yên tĩnh, cả đơn vị ngồi sát lại với nhau. Có người kể chuyện làng mình có cây đa to thế nào, có người nhắc đến em gái hay cười, có người chỉ im lặng nhìn lên trời. An nhớ nhà, nhớ mùi rơm khô, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi chiều. Cậu viết vài dòng vào cuốn sổ nhỏ mang theo, chữ lúc thẳng lúc nghiêng vì tay run: “Chỉ mong một ngày được về, sống một cuộc đời bình thường.”
Có lần hành quân qua cánh đồng cháy nắng, An nhìn thấy mấy bông hoa dại đỏ rực mọc lên từ đất nứt nẻ. Không ai để ý, nhưng An thì nhớ mãi. Giữa nơi tưởng chừng chỉ có khắc nghiệt, vẫn có thứ gì đó kiên cường tồn tại. Cậu nghĩ, có lẽ con người cũng giống vậy.
Rồi một ngày, tiếng súng thưa dần. An trở về, gầy hơn, trầm hơn. Con đường làng vẫn cũ, dòng sông vẫn chảy, chỉ có cha mẹ là già đi trông thấy. Mẹ mừng đến rơi nước mắt, còn An thì đứng lặng, cảm giác như mình vừa đi qua một giấc mơ rất dài.
Thời hoa lửa qua rồi. Nó không chỉ để lại mất mát, mà còn để lại những con người biết trân trọng hòa bình, biết yêu những điều nhỏ bé. Và trong ký ức An, những năm tháng ấy mãi là quãng đời không thể quên — nơi tuổi trẻ đã lớn lên giữa gian nan, nhưng chưa từng mất đi sự ấm áp của tình người.



