Bài viết

Ngày chiến thắng không thể nào quên

Hà Tĩnh10/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáu mươi hai năm đã trôi qua, kể từ khi nhân loại thoát khỏi thảm họa của chủ nghĩa phát xít - con đẻ của chủ nghĩa đế quốc, hình thức thống trị “độc tài nhất, sôvanh nhất, phản động nhất”. Ngày 9-5-1945, ngày mà Đức quốc xã tuyên bố đầu hàng Hồng quân Liên Xô và Đồng minh vô điều kiện, ngày kết thúc cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai - một trong những cuộc chiến tranh tàn khốc nhất trong lịch sử nhân loại - đã đi vào tâm khảm của phần lớn những người dân Nga, người dân các nước cộng hòa thuộc Liên Xô trước đây và những người yêu chuộng hòa bình trên thế giới như một Ngày Chiến thắng. Ngày Chiến thắng vinh quang và kiêu hãnh được xây từ khát vọng hòa bình, từ máu, nước mắt và sự hy sinh lớn lao, tổn thất nặng nề khó bù đắp của hơn 20 triệu người dân xô-viết và hàng triệu người dân ở nhiều nước châu Âu.

Trong dịp kỷ niệm ngày Chiến thắng phát-xít Đức, tại một loạt thành phố của Đức, các đại diện của Nga cùng các tổ chức xã hội và cựu chiến binh trong cuộc kháng chiến chống phát-xít đã đến đặt hoa tại mộ và đài tưởng niệm các chiến sĩ xô-viết. Tại Pháp, cuộc mít-tinh trọng thể kỷ niệm lần thứ 62 Chiến thắng chủ nghĩa quốc xã diễn ra tại Quảng trường Charles de Gaulle và Tổng thống Pháp Jacques Chirac đã đến đặt vòng hoa tại mộ Chiến sĩ vô danh ở gần cổng Khải Hoàn môn tại trung tâm quảng trường. Nhiều hoạt động kỷ niệm ngày Chiến thắng đã diễn ở các nước thuộc Cộng đồng các quốc gia độc lập (SNG), Ba Lan, Mỹ, Anh, Canada, Đan Mạch...

Trung tâm Tưởng niệm kháng chiến Đức cho biết sẽ mở cửa Bảo tàng mang tên "Anh hùng thầm lặng" vào năm 2008 ở trung tâm Berlin. Bảo tàng được đặt tại một phân xưởng cũ cho người mù của Otto Weidt - một người Đức đã từng giúp một số người Do Thái ẩn náu - nhằm tôn vinh những người đã giúp đỡ người Do Thái trốn chạy khỏi phát-xít Đức trong Chiến tranh thế giới thứ hai, bất chấp nguy cơ bị xử tử hay trục xuất. Theo nhà sử học Johannes Tuchel - Giám đốc Trung tâm Tưởng niệm kháng chiến Đức, khoảng 1.700 người Do thái đã sống sót ở Berlin và khoảng 20.000 đến 30.000 người Đức không phải gốc Do Thái đã che giấu họ.

Điều đáng tiếc cho Ngày Chiến thắng năm nay là, tại Estonia (một nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ), chính quyền nước này đã quyết định di dời Đài tưởng niệm các chiến sĩ Hồng quân Xô Viết ở quảng trường thủ đô Talin ra khỏi trung tâm thành phố (bức tượng đã được nhiều thế hệ đến đặt hoa tỏ lòng biết ơn trong suốt 6 thập niên qua), và khai quật hài cốt 12 chiến sĩ mai táng xung quanh bức tượng ngay trước lễ kỷ niệm Ngày Chiến thắng, mà không được sự đồng ý của các thân nhân của họ. Hành động này không chỉ làm mối quan hệ giữa Nga và Estonia thêm căng thẳng mà còn gây nên sự phản đối của người dân ở nhiều nước trên thế giới.

Sự xúc phạm đối với vong linh những người đã tự nguyện ngã xuống vì những giá trị tự do, vì quyền được sống của mọi người là một hành động không thể chấp nhận. Nếu như không có cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, nếu như không có Hồng quân Liên xô, và, nếu như chủ nghĩa phát xít không bị chặn đứng, tiêu diệt mà cứ bành trướng và đặt ách thống trị lên khắp châu Âu thì nhân loại sẽ ra sao? Mọi người chắc không thể quên những lò thiêu người kinh hoàng đã lấy đi mạng sống của hàng vạn người dân vô tội chỉ vì không có “dòng máu xanh” trong huyết quản. Hơn 350.000 người Đức gốc Do Thái đã bị sát hại trong lò thiêu người Holocaust. Những cái chết thê thảm của hơn 6 triệu người Do thái; biết bao người phải trốn chạy, sống lưu vong; sự tổn thất, tủi nhục của những quốc gia bị chủ nghĩa phát xít giày xéo luôn nhức nhối trong trái tim những người yêu chuộng hòa bình, tiến bộ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn