NGÀY ĐẤT NƯỚC LIỀN MỘT DẢI
Ngày đất nước thống nhất là ngày lịch sử đi vào đời sống bằng những cảm xúc rất thật. Câu chuyện là góc nhìn của người lính chứng kiến giây phút non sông liền một dải từ chiến trường ngoại vi.
Ngày đất nước liền một dải đến với ông Lê Văn Chắt không bằng những nghi thức long trọng, mà bằng một cảm giác rất lặng. Đó là cảm giác lần đầu tiên sau nhiều năm, ông không còn phải nghĩ đến ranh giới chiến tuyến.
Từ chiến trường ngoại vi Sài Gòn, ông nghe tin non sông đã nối liền Bắc – Nam. Tin ấy lan truyền rất nhanh trong đơn vị, nhưng cách mọi người đón nhận lại rất khác nhau. Có người lặng lẽ ngồi xuống, có người ngước nhìn trời rất lâu, có người thì bật khóc không thành tiếng.
Với ông Chắt, khoảnh khắc ấy mang theo nhiều hình ảnh chồng chéo. Ông nghĩ đến quê nhà ở Hưng Yên – nơi ông rời đi khi còn là một cậu thiếu niên. Ông nghĩ đến con đường từ Bắc vào Nam mà bao thế hệ đã phải đi qua bằng máu và nước mắt.
Đất nước liền một dải không chỉ là sự thống nhất địa lý, mà còn là sự khép lại của chia cắt, mất mát. Ông hiểu rằng, từ đây, những chuyến tàu sẽ không còn phải dừng lại ở giới tuyến, những lá thư sẽ không còn bị chặn giữa hai miền.
Trong niềm vui chung, ông Chắt vẫn mang theo nỗi trầm lặng của người lính. Bởi ông biết, cái giá của ngày thống nhất là quá lớn. Mỗi tấc đất hôm nay đều thấm máu của những người đã nằm lại.
Ngày đất nước liền một dải, ông tự nhủ với lòng mình rằng: hòa bình này phải được gìn giữ bằng trách nhiệm, bằng sự tử tế của những người còn sống. Bởi chỉ khi sống xứng đáng, sự hy sinh của bao thế hệ mới thực sự có ý nghĩa.



