Ngày đất nước thống nhất
Ngày đất nước thống nhất
Tháng Tư – mùa của nắng rực rỡ, của những đóa phượng đầu mùa, và cũng là mùa nhắc nhớ về một ngày lịch sử thiêng liêng: ngày đất nước được nối liền hai miền Bắc – Nam. Nhưng trong niềm hân hoan ấy, có những nỗi niềm không thể gọi tên – bởi đâu đó, có những người đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu, khe núi, chưa kịp một lần trở về quê hương.
Họ là những người con của dân tộc đã ra đi trong những năm tháng hào hùng nhất của đời người. Có người mới chỉ mười tám, đôi mươi, bước chân còn chưa hết đất quê hương, nhưng đã dũng cảm bước ra trận tuyến. Họ mang theo ước mơ, lý tưởng, và cả tuổi xuân để chiến đấu vì một tương lai độc lập, tự do cho dân tộc.
Ngày đất nước thống nhất, mọi người ôm chầm lấy nhau giữa tiếng cười, nước mắt – nhưng thiếu vắng một phần máu thịt. Bởi để có ngày toàn thắng 30/4, đã có hàng trăm ngàn người nằm lại. Họ không được thấy đất nước đổi mới, không được sống những năm tháng hòa bình, nhưng chính họ đã góp phần viết nên khúc tráng ca vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc.
Chúng ta hôm nay – khi được sống, được học tập, được mơ ước giữa bầu trời hòa bình – phải biết rằng mình đang thừa hưởng di sản từ những người không còn nữa. Họ đã trả phần của mình cho đất nước, còn phần chúng ta – chính là trách nhiệm gìn giữ thành quả ấy bằng hành động cụ thể, bằng một trái tim biết ơn, và bằng một lối sống xứng đáng với sự hi sinh ấy.
Họ không trở về, nhưng họ đã làm cho triệu người khác được trở lại – trở lại trong vòng tay của đất nước, của tự do, của hạnh phúc. Và vì thế, họ bất tử trong lòng dân tộc.



