Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGÀY ĐẦU NHẬP NGŨ NĂM 1969 – NGƯỜI THANH NIÊN VÀ NỖI NHỚ QUÊ

Nghệ An18/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, bác Lương lên đường nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng gắn bó với quân đội và lực lượng Công binh. Đối với một người thanh niên khi ấy, việc rời quê hương, xa gia đình và bạn bè để bước vào môi trường quân ngũ là một sự thay đổi lớn trong cuộc đời. Những ngày đầu tiên ấy, bên cạnh sự háo hức của một người trẻ khi được thực hiện nghĩa vụ của mình, điều bác nhớ nhất lại là nỗi nhớ nhà, nhớ bạn bè và nhớ quê hương.

Xa quê, người lính trẻ mang theo trong lòng những tình cảm rất đỗi bình dị. Đó là hình ảnh quê nhà, là những người thân quen, là bạn bè và cuộc sống đã gắn bó với mình từ trước. Khi còn ở quê, có thể những điều ấy vốn rất quen thuộc và bình thường, nhưng đến khi rời xa mới cảm nhận rõ hơn giá trị của hai chữ quê hương.

Nỗi nhớ ấy càng trở nên da diết trong những đêm đi gác. Trong không gian yên tĩnh của đêm, khi người lính đứng trong phiên gác của mình, những suy nghĩ về quê nhà lại trở về. Xa gia đình, xa những người thân quen, người thanh niên năm ấy không khỏi có những lúc nhớ nhà. Đó là một cảm xúc tự nhiên của con người, nhất là với những người lần đầu tiên rời quê hương để bước vào cuộc sống quân ngũ.

Nhưng nỗi nhớ không làm người lính trẻ quên đi nhiệm vụ của mình. Bởi khi đã khoác lên mình bộ quân phục, bác Lương cũng như những người đồng đội hiểu rằng mình đang thực hiện một trách nhiệm đối với đất nước. Chính tiếng gọi của lòng yêu nước đã thôi thúc những người thanh niên thời ấy lên đường. Họ rời quê hương khi tuổi đời còn trẻ, mang theo những tình cảm riêng nhưng đồng thời cũng mang trong mình ý thức về trách nhiệm của một người công dân đối với Tổ quốc.

Những ngày đầu nhập ngũ vì thế trở thành một dấu mốc khó quên trong cuộc đời bác Lương. Đó là quãng thời gian vừa có sự bỡ ngỡ của những ngày đầu trong môi trường mới, vừa có những tình cảm rất gần gũi của người con xa quê. Nỗi nhớ nhà, nhớ bạn bè, nhớ quê hương không tách rời khỏi hành trình trưởng thành của người lính. Chính trong những tháng ngày ấy, người thanh niên đã dần làm quen với cuộc sống quân ngũ, với nhiệm vụ và với những người đồng chí, đồng đội bên cạnh mình.

Nhìn lại quãng đời quân ngũ, điều bác Lương nhớ không chỉ là những công việc hay nhiệm vụ đã trải qua, mà còn là những cảm xúc rất chân thật của những ngày đầu tiên. Có nhớ nhà, có nhớ quê, nhưng vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ. Có những lúc gian khổ, nhưng không vì thế mà sờn lòng. Những người lính trẻ đã cùng nhau bước qua những ngày tháng ấy bằng tình cảm đồng chí, đồng đội và bằng ý thức trách nhiệm với đất nước.

Có lẽ vì vậy, khi được hỏi về tuổi trẻ của mình trong những năm tháng kháng chiến, bác Lương đã chọn một điều rất giản dị nhưng cũng là điều cốt lõi: “Yêu Tổ quốc”.

Từ ký ức của một người đã trải qua những năm tháng quân ngũ, câu chuyện về ngày đầu nhập ngũ năm 1969 không chỉ gợi lại nỗi nhớ của một người con xa quê. Đó còn là ký ức về một thế hệ thanh niên đã biết đặt tình yêu quê hương, đất nước và trách nhiệm của mình bên cạnh những tình cảm riêng tư. Họ cũng từng nhớ nhà, từng nhớ bạn bè, từng có những phút giây xúc động trong những đêm đi gác. Nhưng chính tình yêu Tổ quốc đã trở thành động lực để họ tiếp tục bước đi, hoàn thành nhiệm vụ và trưởng thành trong những năm tháng quân ngũ.

Nhiều năm đã trôi qua, ký ức về ngày đầu nhập ngũ vẫn còn được bác Lương nhắc lại. Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ đã đi qua, một thời mà tình yêu quê hương và Tổ quốc được thể hiện bằng những lựa chọn cụ thể: rời quê, lên đường và thực hiện nhiệm vụ của mình. Với thế hệ hôm nay, câu chuyện ấy vẫn mang một ý nghĩa giản dị: mỗi người trẻ cần có mục đích, có lý tưởng và biết sống sao cho xứng đáng với những thế hệ đã đi trước.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn