Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngày đầu tiên tôi mặc chiếc áo blouse ở chiến trường

Ngày tôi đặt chân đến chiến trường Quảng Ngãi, chiếc áo blouse trắng trong ba lô đã không còn giữ được màu trắng như khi rời Hà Nội. Đường hành quân dài qua rừng núi, mưa nắng và bụi đỏ đã nhuộm lên nó màu của đất. Nhưng với tôi, đó vẫn là chiếc áo của người thầy thuốc, nhắc nhở về lời hứa khi bước vào nghề.

Nghệ An03/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tôi đặt chân đến chiến trường Quảng Ngãi, chiếc áo blouse trắng trong ba lô đã không còn giữ được màu trắng như khi rời Hà Nội. Đường hành quân dài qua rừng núi, mưa nắng và bụi đỏ đã nhuộm lên nó màu của đất. Nhưng với tôi, đó vẫn là chiếc áo của người thầy thuốc, nhắc nhở về lời hứa khi bước vào nghề. Bệnh xá chỉ là vài căn lán lợp lá giữa rừng. Không có phòng mổ khang trang, không có ánh điện, không có những dụng cụ đầy đủ như ngày còn học. Thay vào đó là bàn mổ bằng tre, ánh đèn dầu leo lét và tiếng máy bay vọng từ xa. Tôi vừa kịp cất ba lô thì những chiếc cáng đầu tiên đã được đưa vào. Các thương binh vừa trở về sau một trận càn. Người bị mảnh đạn găm vào vai, người mất nhiều máu, người sốt cao vì kiệt sức. Không ai hỏi tôi có mệt sau chặng đường dài hay không. Chiến trường không có thời gian cho sự bỡ ngỡ. Tôi mặc chiếc áo blouse, rửa đôi tay bằng chút nước ít ỏi còn lại rồi bước đến bên người bệnh đầu tiên. Khi đặt bàn tay lên vầng trán nóng rực của anh, tôi hiểu rằng từ giây phút ấy, mình không còn là cô sinh viên y khoa của những ngày ở Hà Nội nữa. Tôi đã thực sự trở thành một bác sĩ của chiến trường. Suốt ngày hôm đó, tôi gần như không có thời gian ngồi xuống. Hết băng bó vết thương lại truyền dịch, hết cấp cứu lại động viên thương binh. Chiếc áo blouse dần thấm mồ hôi, lấm bùn đất và cả những vết máu chưa kịp giặt. Nhưng tôi không còn để ý đến điều đó. Điều tôi nghĩ nhiều nhất là làm sao giữ được thêm một người ở lại với cuộc sống. Đêm xuống, khi bệnh xá tạm yên, tôi ngồi dưới ánh đèn dầu, nhìn chiếc áo đang khoác trên vai. Nó không còn trắng nữa. Nó mang màu của rừng, của đất và của những ngày đầu tiên nơi tuyến lửa. Tôi hiểu rằng con đường phía trước sẽ còn rất nhiều gian khổ và hiểm nguy. Nhưng tôi cũng tin rằng, chừng nào còn khoác chiếc áo blouse này, tôi sẽ cố gắng hết sức để xứng đáng với nghề mình đã chọn – nghề cứu người, ngay giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn