Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGÀY ĐẦU TÔI ĐẾN TRẠM 5 – CỤC HẬU CẦN 579 NĂM 1984

Khánh Hòa16/09/2026Phạm Thu Thảo (Xã Diên Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGÀY ĐẦU TÔI ĐẾN TRẠM 5 – CỤC HẬU CẦN 579 NĂM 1984

Trong những năm tháng quân ngũ, tôi đã nhiều lần nhận nhiệm vụ và đến những đơn vị khác nhau. Mỗi nơi đi qua đều để lại trong tôi những kỷ niệm riêng, nhưng có một kỷ niệm đến nay tôi vẫn nhớ rõ, đó là ngày đầu tiên tôi đến nhận nhiệm vụ tại Trạm 5, Cục Hậu cần 579 vào tháng 9 năm 1984.

Ngày 7/9/1984, tôi nhận quyết định của cấp trên điều động từ Trạm 7, Cục Hậu cần 579 về nhận nhiệm vụ A trưởng tại Trạm 5. Đến ngày 9/9/1984, tôi rời Trạm 7 để về đơn vị mới.

Trước khi đi, trong lòng tôi có nhiều cảm xúc. Trạm 7 đã gắn bó với tôi trong một khoảng thời gian, nơi có những người anh em cùng ăn, cùng làm, cùng chia sẻ với nhau những ngày tháng gian khó trên đất bạn Campuchia. Rời nơi ấy, tôi cũng mang theo những tình cảm và kỷ niệm của một chặng đường đã qua.

Đến Trạm 5, cảm giác đầu tiên của tôi là vừa háo hức, vừa có chút bỡ ngỡ. Mọi thứ đều mới: đơn vị mới, anh em mới, công việc mới. Là một A trưởng được điều động từ đơn vị khác đến, tôi hiểu rằng mình không thể chỉ chờ thời gian để làm quen, mà phải chủ động hòa nhập, nắm tình hình và cùng anh em bắt tay ngay vào công việc.

Sau khi nhận bàn giao nhiệm vụ, tôi đi một vòng quanh trạm, gặp gỡ anh em và tìm hiểu công việc. Nhìn những người lính đang tất bật với nhiệm vụ của mình, tôi càng cảm nhận rõ trách nhiệm của người A trưởng. Tôi nghĩ, mình đã được cấp trên giao nhiệm vụ thì phải cố gắng làm tốt; quan trọng hơn, phải gần gũi với anh em, cùng anh em chia sẻ những khó khăn trong công việc và cuộc sống.

Tối hôm đó, sau một ngày làm việc, anh em ngồi lại bên bữa cơm đơn sơ của người lính. Trong bữa cơm, chúng tôi kể cho nhau nghe những câu chuyện về quê nhà, về gia đình và những chặng đường đã từng trải qua. Những câu chuyện tưởng như rất bình thường ấy lại khiến tôi cảm thấy gần gũi với anh em hơn.

Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống quân ngũ, tình đồng đội nhiều khi không bắt đầu từ những điều lớn lao. Nó có thể bắt đầu từ một bữa cơm cùng nhau, một câu chuyện về quê hương, một lời hỏi thăm hay sự chia sẻ trong lúc khó khăn. Chính những điều giản dị ấy đã giúp những người từ những nơi khác nhau trở thành một tập thể, cùng chung một nhiệm vụ.

Đêm hôm đó, tôi tự nhủ với mình:

“Đã về đây thì phải cùng anh em chia sẻ khó khăn, làm tốt nhiệm vụ và giữ gìn tình đồng chí, đồng đội.”

Những ngày tiếp theo, công việc ở Trạm 5 ngày càng nhiều. Tôi dần quen với công việc, quen với anh em và quen với nhịp sống của đơn vị. Cái cảm giác bỡ ngỡ của ngày đầu tiên cũng dần được thay bằng sự gắn bó. Từ một người mới đến, tôi trở thành một thành viên của tập thể Trạm 5 lúc nào không hay.

Bây giờ, khi đã đi qua nhiều năm tháng, nhớ lại ngày đầu ấy, tôi thấy đó là một kỷ niệm rất giản dị. Không có một trận đánh lớn, không có một sự kiện đặc biệt, chỉ là một người lính nhận quyết định điều động, rời đơn vị cũ và đến một nơi mới để tiếp tục nhiệm vụ.

Nhưng chính những điều giản dị ấy lại làm nên ký ức của một đời quân ngũ.

Tôi vẫn nhớ ngày 9/9/1984, ngày mình rời Trạm 7 để đến Trạm 5. Tôi nhớ sự bỡ ngỡ khi đặt chân đến đơn vị mới, nhớ những người anh em trong bữa cơm đầu tiên và nhớ suy nghĩ của mình lúc ấy: đã là người lính thì dù ở đâu, nhận nhiệm vụ gì cũng phải cố gắng hoàn thành trách nhiệm của mình và không để đồng đội phải đơn độc trong những lúc khó khăn.

Năm tháng đã trôi qua, những người lính năm xưa có thể mỗi người một nơi, nhưng những kỷ niệm của những ngày cùng nhau làm nhiệm vụ vẫn còn ở lại.

Đó cũng là điều tôi muốn gửi lại cho thế hệ trẻ hôm nay. Những năm tháng của chúng tôi có thể đã lùi xa, nhưng tinh thần trách nhiệm, ý thức kỷ luật, sự đoàn kết và tình đồng chí, đồng đội thì không bao giờ cũ. Đó là những giá trị mà mỗi thế hệ có thể tiếp tục gìn giữ và trao truyền.

Với tôi, ngày đầu đến Trạm 5 năm 1984 không chỉ là ngày bắt đầu một nhiệm vụ mới. Đó còn là ngày tôi có thêm một tập thể để gắn bó, thêm những người đồng đội để sẻ chia và thêm một phần ký ức mà cho đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy thật gần gũi và thân thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn