Bài viết

Ngày đó

Tây Ninh28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đó, ông Triêm được biên chế vào đội khảo sát do Tỉnh đội Quảng Bình quản lý. Năm 1962, ông được Bộ Quốc phòng rút qua làm giao liên cho Binh trạm 12 chuyên nhận tài liệu mật từ Hà Nội sang Lào, Thái Lan và chiến trường miền Nam, trong đó có rất nhiều tài liệu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp gián tiếp giao phó.

Năm 1965, ông được đơn vị giao nhiệm vụ sang nước bạn Lào hoạt động bí mật. Năm 1966, Cục tình báo điều ông về đảm nhận nhiệm vụ điệp báo tại Phòng 76, chuyên đưa, nhận thư mật và đưa đón cán bộ cấp cao của Nhà nước đi vào các chiến trường.

Ông Nguyễn Văn Triêm kể lại: “Ngày đó, mỗi chuyến đi của tôi luôn phải đối mặt với cái chết, miễn sao bảo vệ được tài liệu mật mà Bộ Quốc phòng và Đại tướng Võ Nguyên Giáp giao phó, cũng không được tiết lộ thân phận mình cho bất cứ ai, ngay cả vợ con và người thân trong nhà. Việc giao nhận tài liệu cũng không được gặp trực tiếp Đại tướng mà phải qua khâu trung gian”.

Có lần, ông chuyển thư mật từ chiến trường Lào đến cửa khẩu Cha Lo rồi hành quân theo Quốc lộ 12A về tới thị trấn Ba Đồn thì bị lực lượng Công an của ta bắt lại. Theo tinh thần quán triệt từ trước, ông đã không hề khai báo mình là ai, mình làm nhiệm vụ gì. Ngay lập tức, ông đã điện ra Cục trao đổi nội dung và niêm phong ba lô để lại đó và bỏ đi không để lại tung tích.

Công việc chuyển tài liệu mật hết sức nguy hiểm, khó khăn. Dù mưa nắng, dù ngày hay đêm, dù bom đạn quân thù dội như mưa bão, cướp đi hàng vạn đồng đội, người dân của ta nhưng không vì thế mà ông run sợ. Bước chân của ông vẫn bền bỉ vượt qua dãy Trường Sơn, qua đất bạn Lào, sang Thái Lan.

Người lính già nói vui: “Lính tình báo như chúng tôi có sợ chi bom đạn đâu, chết là chuyện thường mà”. Nói xong, ông lấy dẫn chứng cụ thể: “Đó là vào một ngày tháng 2 năm 1967, tôi nhận thư từ chiến trường Thái Lan vượt qua sông Mê Kông, đến nước bạn Lào rồi về tới cửa khẩu Cha Lo thì bị máy bay Mỹ rải bom tọa độ. Bộ đội ta hy sinh rất nhiều, cây cối chết trụi, những ngọn đồi rung chuyển, chiến trường ngổn ngang hố bom.

Lúc đó, tình thế quá gấp, ở đơn vị vẫn đang chờ tài liệu từng ngày. Nếu tôi không vượt qua được chiến trường thì công việc quốc gia chắc chắn bị ảnh hưởng. Lấy hết dũng khí và nhớ lại những lời động viên trước đó của Đại tướng, tôi đã cố gắng vượt qua chiến trường ngay trong đêm và tiếp tục cuộc hành trình”, người đưa thư cho Đại tướng bồi hồi nhớ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn