Ngày “giỗ sống” và bữa sum họp đoàn viên
Đoạn hồi ký kể lại khoảnh khắc người lính phát hiện mình đã được công nhận là liệt sĩ trên tấm “Bằng Tổ quốc ghi công” tại bàn thờ gia đình. Tình huống tưởng như bi thương lại trở nên nhẹ nhàng khi người lính vẫn còn sống và trở về, tạo nên sự đối lập đặc biệt do chiến tranh và thông tin sai lệch. Cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng sau đó mang sắc thái vui vẻ, lạc quan, hướng đến việc tổ chức một bữa sum họp với bà con như ngày đoàn tụ.
Ngày “giỗ sống” và bữa sum họp đoàn viên
Tôi bước đến gần bàn thờ, soi đèn nhìn cho rõ dòng chữ trên tấm bằng treo ngay chính giữa. Tôi chậm rãi nhẩm đọc:
“Bằng Tổ quốc ghi công. Liệt sĩ: Đồng chí Nguyễn Hữu Khải. Quê quán: xã Tiên Phú, huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ. Đã hy sinh trong khi chiến đấu ở mặt trận phía Nam.”
Tôi khẽ thở dài, rồi quay sang Phương, nửa đùa nửa thật:
Đời người không ai có thể chết hai lần, duy chỉ có anh thôi đấy.
Nghe vậy, Phương dùng nắm tay thụi nhẹ vào lưng tôi mấy cái, miệng liếu ríu:
Cái anh này, chỉ được cái tếu.
Không khí trong nhà bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn, xua đi phần nào sự nghẹn ngào ban đầu. Tôi nhìn Phương rồi nói:
À này em, anh có ý này. Hay là mình biến cái ngày giỗ sắp tới mà em vừa nói đó thành bữa liên hoan mừng ngày sum họp của vợ chồng mình. Mời bà con lối xóm đến một bữa cho vui, coi như mình trả ơn họ, em nhé.
Phương nghe xong liền reo lên:
Ý hay đó anh!
Trong khoảnh khắc ấy, giữa ngôi nhà nhỏ, mọi hiểu lầm do chiến tranh để lại dường như được hóa giải, nhường chỗ cho niềm vui đoàn tụ và một kế hoạch ấm áp cho ngày sum họp sắp tới.



