NGÀY HOÀ BÌNH
Ngày nghe tin chiến tranh kết thúc, tôi không tin vào tai mình. Sau bao năm sống trong bom đạn, hòa bình đến như một điều quá xa vời.
Chúng tôi ôm nhau, có người cười, có người khóc. Niềm vui vỡ òa, nhưng cũng xen lẫn nỗi buồn khi nhớ đến những người đã không còn.
Tôi trở về quê hương sau nhiều năm xa cách. Mọi thứ đã thay đổi, nhưng vẫn còn đó những dấu vết chiến tranh.
Gặp lại gia đình, tôi nhận ra mình đã khác đi rất nhiều. Không còn là chàng trai ngày nào, mà là một người đã đi qua chiến tranh.
Hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng, mà là cơ hội để sống, để xây dựng lại những gì đã mất.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại ngày ấy, tôi vẫn cảm thấy biết ơn vì mình đã được sống để chứng kiến hòa bình.



