Ngày không còn phải vội
Trước đây, mọi thứ đều gấp gáp.
Ăn nhanh.
Đi nhanh.
Làm nhanh.
Thời gian luôn thiếu.
Giờ đây, Hằng có thể ngồi rất lâu bên tách trà.
Nhìn nắng đổi màu trên hiên nhà.
Nghe chim hót.
Không ai thúc giục.
Không có nhiệm vụ phải hoàn thành ngay.
Nhưng đôi khi, cô lại thấy… trống.
Không phải vì buồn.
Mà vì không còn cảm giác “cần phải làm gì đó ngay lập tức”.
Một buổi sáng, con trai hỏi:
“Mẹ không thấy buồn chán sao?”
Hằng mỉm cười:
“Không. Chỉ là… chưa quen sống chậm.”
Cô nhấp một ngụm trà.
Chậm rãi.
Như đang học lại cách sống.



