Ngày Mẹ Suốt được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.
Đầu năm 1967, không khí tại thị xã Đồng Hới rộn ràng hơn thường lệ. Tin vui lan khắp Quảng Bình: Mẹ Suốt, người lái đò trên sông Nhật Lệ, được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.
Tại buổi lễ, nhiều cán bộ, chiến sĩ và người dân có mặt đều xúc động khi thấy người phụ nữ tóc đã bạc, mặc bộ quần áo nâu giản dị, bước lên nhận phần thưởng cao quý. Đôi bàn tay của mẹ vẫn còn những vết chai sần vì nhiều năm cầm mái chèo.
Một cán bộ hỏi:
– Mẹ có điều gì muốn nói với mọi người hôm nay không?
Mẹ Suốt mỉm cười hiền hậu rồi đáp:
– Tôi chỉ là người chèo đò. Bộ đội mới là những người ngày đêm chiến đấu. Tôi còn sức thì còn đưa các con qua sông.
Cả hội trường lặng đi, rồi vang lên những tràng pháo tay kéo dài. Không ai nhìn thấy ở mẹ vẻ tự hào về danh hiệu vừa được trao. Điều hiện rõ trên gương mặt mẹ chỉ là sự chân chất của một người lao động bình dị.
Sau buổi lễ, nhiều người nghĩ rằng từ nay mẹ sẽ nghỉ ngơi. Nhưng sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, người dân bến sông Nhật Lệ lại thấy bóng dáng quen thuộc của Mẹ Suốt bên chiếc đò.
Một chiến sĩ ngạc nhiên hỏi:
– Mẹ vừa được phong Anh hùng Lao động, sao mẹ không nghỉ vài hôm?
Mẹ cười:
– Danh hiệu là niềm vinh dự, nhưng các con vẫn cần sang sông làm nhiệm vụ. Còn chèo được thì mẹ còn chèo.
Nói rồi, mẹ chống sào, đưa chiếc đò rời bến. Con đò nhỏ lại lướt qua dòng Nhật Lệ, chở những người lính tiếp tục lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Danh hiệu Anh hùng Lao động không làm thay đổi cuộc sống của Mẹ Suốt. Mẹ vẫn là người phụ nữ mộc mạc, ngày ngày gắn bó với dòng sông và mái chèo. Chính sự khiêm nhường, lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến ấy đã khiến tên tuổi Mẹ Suốt trở thành biểu tượng đẹp trong lịch sử Việt Nam.



