Ngày mưa và ký ức
Ngày mưa và ký ức
Ngày mưa và ký ức
Cơn mưa đầu mùa bất chợt đổ xuống.
Hằng đứng dưới hiên, nhìn từng giọt nước rơi xuống sân. Âm thanh đều đều, nhẹ nhàng.
Nhưng trong đầu cô, một âm thanh khác vang lên.
Ngày xưa, cũng là mưa như thế. Nhưng mỗi tiếng rơi đều khiến tim cô thắt lại. Không biết đó là mưa… hay là tiếng bom rơi xuống đất.
Có lần, cả tổ phải nằm rạp xuống, bùn đất dính đầy người. Không ai dám ngẩng đầu. Chỉ cần một sơ suất nhỏ… có thể là lần cuối.
Giờ đây, cô đứng yên, không cần nép vào đâu.
Chỉ là mưa.
Không còn sợ.
Con gái chạy ra, kéo tay cô:
“Mẹ vào nhà đi, ướt hết rồi!”
Hằng khẽ cười:
“Để mẹ đứng thêm chút…”
Cô muốn cảm nhận rõ hơn.
Một cơn mưa bình thường… mà ngày xưa họ không có được.



