Ngày người chiến sĩ đặc công trở thành Anh hùn
Ngày người chiến sĩ đặc công trở thành Anh hùn
Ngày 2/9/1973 là một ngày đặc biệt trong cuộc đời Phan Thanh Quyết.
Ngày Quốc khánh năm ấy, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn đang diễn ra, người chiến sĩ đặc công Cao Bằng được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khi đó ông mang quân hàm Thượng sĩ, Trung đội trưởng.
Danh hiệu ấy là sự ghi nhận cho những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông trong chiến đấu.
Nhưng nếu nhìn lại hành trình để đến ngày hôm ấy, người ta sẽ thấy phía sau danh hiệu “Anh hùng” là cả một chặng đường dài.
Đó là chàng trai người Tày sinh ra trong gia đình nông dân nghèo.
Là người công nhân lâm nghiệp.
Là người đã bốn lần viết đơn xin nhập ngũ.
Là tân binh phải trải qua những ngày huấn luyện gian khổ.
Là người lính đặc công hành quân vào chiến trường.
Là người trinh sát nhiều đêm giữa căn cứ địch.
Là người từng chứng kiến 17 đồng đội ra trận nhưng chỉ có 2 người trở về.
Là người tham gia những trận đánh ở Tà Cơn, Đồng Lâm, điểm cao 28, Tân Điền.
Là người hai lần bị thương nhưng vẫn trở lại chiến đấu.
Tất cả những điều ấy tạo nên một Phan Thanh Quyết của ngày 2/9/1973.
Nhưng danh hiệu Anh hùng không làm ông quên rằng chiến công không thuộc về riêng mình.
Một trận đánh thành công là kết quả của cả tập thể.
Một người chỉ huy có thể lập công, nhưng phía sau người chỉ huy là đồng đội, là lực lượng trinh sát, là những người bảo đảm, là những người đã hy sinh.
Vì vậy, danh hiệu càng cao thì trách nhiệm càng lớn.
Sau khi được phong Anh hùng, Phan Thanh Quyết tiếp tục được cử đi học sĩ quan và tiếp tục công tác trong quân đội.
Điều đó cho thấy danh hiệu không phải là điểm kết thúc.
Nó là một cột mốc để người lính tiếp tục phấn đấu.
Phan Thanh Quyết đã lựa chọn cách ấy.
Ông tiếp tục học tập.
Tiếp tục công tác.
Tiếp tục chiến đấu.
Và sau này tiếp tục tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc.
Tên gọi “Anh hùng” vì vậy không chỉ thuộc về một ngày 2/9.
Nó trở thành trách nhiệm đi theo ông suốt cuộc đời.



