Bài viết

NGÀY NGƯỜI LÍNH GẶP LẠI MẸ

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều năm xa nhà, người lính trở về.

Anh đứng trước cổng nhưng không dám bước vào ngay.

Mẹ anh đang ngồi trong sân.

Bà đã già.

Anh gọi:

“Mẹ.”

Bà ngẩng lên.

Trong vài giây, bà không nhận ra.

Rồi bà đứng bật dậy.

“Con!”

Hai mẹ con ôm nhau.

Không ai nói gì.

Mẹ sờ lên khuôn mặt con.

“Gầy quá.”

Anh cười:

“Con vẫn khỏe.”

Bà kéo con vào nhà.

Bữa cơm hôm ấy rất đơn giản.

Chỉ có rau, cá và bát canh.

Nhưng với anh, đó là bữa cơm ngon nhất sau nhiều năm.

Mẹ cứ gắp thức ăn.

Anh nói:

“Con tự ăn được.”

Bà đáp:

“Để mẹ gắp.”

Một câu nói bình thường.

Nhưng anh chợt thấy mình trở lại là cậu con trai nhỏ ngày nào.

Sau bữa cơm, anh ra sân.

Cây bưởi vẫn còn.

Chiếc giếng vẫn còn.

Mái hiên vẫn còn.

Nhiều thứ đã thay đổi.

Nhưng căn nhà vẫn là nhà.

Đêm ấy, anh nằm bên cửa sổ.

Mẹ ngồi bên ngoài.

Hai mẹ con nói chuyện đến khuya.

Anh kể về những người bạn.

Mẹ hỏi:

“Bạn con có ai về không?”

Anh im lặng.

Rồi kể tên từng người.

Mẹ nghe.

Không hỏi thêm.

Bởi bà hiểu rằng những người không trở về cũng là một phần trong cuộc trở về của con mình.

Họ đã cùng đi.

Một người may mắn trở lại.

Những người khác thì không.

Người lính nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh hiểu rằng mình phải sống thật tốt.

Không chỉ cho bản thân.

Mà còn cho những người bạn đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.

Hòa bình đối với anh, từ ngày ấy, không chỉ là được trở về nhà.

Đó còn là trách nhiệm phải sống xứng đáng với những người không thể trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn