Cựu chiến binh

NGÀY NGƯỜI LÍNH RỜI QUÂN NGŨ

Ngày rời quân ngũ không có tiếng súng, không có chiến công, nhưng là một dấu mốc lặng lẽ, nơi người lính bước ra khỏi chiến tranh để học cách sống một đời bình thường.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tôi rời quân ngũ, không có lễ tiễn long trọng, cũng không có cờ hoa. Chỉ là một buổi sáng yên ắng, doanh trại quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Tôi xếp lại tư trang, gấp bộ quân phục đã theo mình qua bao năm tháng, đặt nó ngay ngắn vào ba lô. Lúc ấy, tôi mới hiểu: chia tay chiến tranh không hề ồn ào như lúc bước vào nó.

Tôi đứng rất lâu trước cổng đơn vị. Nơi ấy từng là điểm xuất phát của những chuyến đi mà không ai dám chắc ngày trở về. Tôi đã tiễn bao đồng đội ra trận từ chính cánh cổng này, và không ít người trong số họ đã không quay lại. Giờ đây, đến lượt tôi bước ra, mang theo cả một quãng đời mà không biết phải gọi tên thế nào.

Trong chiến tranh, mọi thứ đều rõ ràng: nhiệm vụ, mệnh lệnh, kẻ thù, mục tiêu. Còn khi rời quân ngũ, tôi bỗng thấy mình đứng trước một khoảng trống mênh mông. Không còn tiếng còi báo động, không còn đội hình hành quân, không còn những đêm thức trắng vì nhiệm vụ. Tôi tự hỏi: mình sẽ là ai khi không còn là người lính?

Trên chuyến xe về quê, tôi nhìn cảnh vật lướt qua cửa kính. Những cánh đồng, dòng sông, mái nhà quen thuộc mà suốt bao năm tôi chỉ được gặp trong ký ức. Đất nước đã yên tiếng súng, nhưng trong tôi, chiến tranh vẫn chưa thật sự rời đi. Nó nằm trong những vết sẹo, trong thói quen cảnh giác, trong những giấc ngủ chập chờn.

Ngày rời quân ngũ, tôi không khóc. Nhưng trong lòng có một nỗi nghèn nghẹn rất khó gọi tên. Không phải tiếc nuối, cũng không phải nhẹ nhõm hoàn toàn. Đó là cảm giác của một người vừa khép lại một chương đời dữ dội, nhưng chưa kịp mở ra chương mới.

Tôi mang theo kỷ luật quân đội vào đời sống thường ngày: đúng giờ, gọn gàng, ít nói. Nhiều người bảo tôi “khó gần”. Nhưng họ không biết rằng, tôi đang học lại cách sống mà không có chiến tranh dẫn đường. Ngày rời quân ngũ, với tôi, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một cuộc chiến khác – cuộc chiến với chính mình để trở thành một con người bình thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn