NGÀY NGƯỜI LÍNH RỜI QUÊ
Từ những làng quê Nghệ An, hàng vạn người con đã lên đường trong những năm đất nước có chiến tranh. Phía trước là chiến trường, phía sau là cha mẹ, anh em và những mái nhà chờ đợi.
NGÀY NGƯỜI LÍNH RỜI QUÊ
Từ những làng quê Nghệ An, hàng vạn người con đã lên đường trong những năm đất nước có chiến tranh. Phía trước là chiến trường, phía sau là cha mẹ, anh em và những mái nhà chờ đợi.
Buổi sáng ở làng quê thường bắt đầu bằng tiếng gà gáy, tiếng người gọi nhau ra đồng và tiếng chân người trên những con đường đất. Nhưng trong những năm chiến tranh, có những buổi sáng bắt đầu bằng một cuộc chia tay.
Một người con khoác ba lô rời nhà.
Mẹ đứng ở cửa.
Cha lặng lẽ dặn dò.
Anh em nhìn theo.
Không ai biết đó có phải lần cuối họ nhìn thấy nhau hay không.
Những người lính của hai cuộc kháng chiến đã ra đi như thế.
Họ không phải những con người sinh ra đã biết mình sẽ trở thành anh hùng. Phần lớn là những người nông dân, công nhân, học sinh, thanh niên vừa rời quê. Họ có những ước mơ rất bình thường: làm ruộng, dựng nhà, lấy vợ, nuôi con.
Nhưng khi Tổ quốc cần, những ước mơ riêng được đặt lại phía sau.
Chiếc ba lô trên vai có thể không nặng bằng trách nhiệm mà người lính mang theo.
Phía trước họ là chiến trường.
Phía sau là quê hương.
Trong những ngày đầu nhập ngũ, có lẽ không ai nghĩ mình sẽ được nhắc tên sau hàng chục năm. Họ chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước đang cần người, và mình phải đi.
Có người trở về sau chiến tranh.
Có người trở về với những vết thương.
Có người mãi mãi nằm lại.
Nhưng tất cả đều góp phần làm nên một thời đại.
Ngày nay, những con đường làng đã rộng hơn, những ngôi nhà đã khang trang hơn. Thế hệ trẻ có thể học tập, làm việc, lựa chọn tương lai và sống một cuộc sống bình yên.
Đằng sau sự bình yên ấy là những buổi sáng của quá khứ, khi những người con rời khỏi mái nhà và bước vào chiến tranh.
Có lẽ bài học đầu tiên về lòng yêu nước không nằm ở những điều quá lớn lao.
Nó bắt đầu từ câu hỏi rất giản dị:
Khi đất nước cần, cha ông ta đã làm gì?



