Cựu chiến binh

NGÀY NHẬN GIẤY BÁO TỬ

Câu chuyện kể về một ngày đau đớn nơi hậu phương – khi gia đình nhận giấy báo tử, và sự mất mát hiện lên không bằng tiếng khóc, mà bằng sự lặng im đến tê dại.

Hưng Yên01/01/2026Đào Khánh Quỳnh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nhận giấy báo tử là ngày mà không gia đình nào muốn nhớ lại. Nhưng với những người sống qua chiến tranh, đó là ký ức không thể xóa nhòa.

Tờ giấy báo tử được đưa về làng trong một buổi chiều u ám. Người cán bộ xã đến nhà, nét mặt nghiêm trang. Mẹ tôi nhìn thấy từ xa đã hiểu phần nào. Mẹ đứng lặng, hai tay bám vào cột nhà, như để khỏi ngã.

Khi tờ giấy được trao tận tay, mẹ cầm rất chặt. Mẹ không mở ra ngay. Mẹ đứng im rất lâu, như muốn trì hoãn khoảnh khắc đối diện với sự thật. Rồi mẹ mở giấy, đọc từng dòng chữ ngắn ngủi, khô khốc.

Tên người thân, đơn vị, ngày hy sinh. Không có nhiều thông tin hơn thế. Chỉ vài dòng mà đủ để làm sụp đổ cả một mái nhà. Mẹ gấp tờ giấy lại, đặt lên bàn thờ tạm. Không ai khóc to. Sự im lặng bao trùm căn nhà.

Tối hôm đó, mẹ ngồi bên bàn thờ, thắp nén hương. Ánh lửa nhỏ lay lắt. Tôi nhìn mẹ, thấy lưng mẹ còng đi hẳn. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, mẹ đã già đi rất nhiều.

Ngày nhận giấy báo tử không chỉ là ngày mất đi một con người, mà là ngày gia đình phải học cách sống tiếp với nỗi đau. Không có mộ phần để thăm, không có di ảnh rõ ràng, chỉ có tờ giấy mỏng và ký ức.

Sau này, khi tôi ra chiến trường, tôi luôn nghĩ đến ngày ấy. Tôi hiểu rằng, mỗi người lính ngã xuống là một gia đình vĩnh viễn đổi khác. Và phía sau mỗi tờ giấy báo tử là cả một đời người chịu đựng nỗi đau âm thầm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn