Cựu chiến binh

NGÀY NHẬN HUÂN CHƯƠNG VÀ LỜI HỨA VỚI ĐỒNG ĐỘI

Ngày bác Nguyễn Hữu Lương được trao Huân chương vì thành tích xuất sắc trong công tác an ninh tại chiến trường Quảng Trị, bác không nghĩ đến vinh quang mà chỉ nhớ đến những người đã không còn. Câu chuyện là hồi ức về một buổi lễ giản dị giữa thời chiến và lời hứa thầm lặng với đồng đội đã hy sinh. Đó là khoảnh khắc lắng đọng giữa bão lửa chiến tranh.

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi trao Huân chương diễn ra nhanh gọn trong một căn hầm dã chiến. Không có nhạc, không có cờ hoa, chỉ có ánh đèn dầu leo lét và những cái bắt tay siết chặt. Khi huân chương được gắn lên ngực áo, bác Lương bất giác nhìn xuống, nhớ đến những gương mặt quen thuộc đã vĩnh viễn nằm lại Quảng Trị.

“Huân chương này không chỉ của tôi,” bác nói nhỏ, như nói với chính mình. Sau buổi lễ, bác ra ngoài hầm, nhìn về phía rừng sâu nơi đồng đội đã hy sinh, lòng thầm hứa sẽ sống xứng đáng, tiếp tục công việc đến ngày toàn thắng. Lời hứa ấy theo bác suốt những năm tháng còn lại trong quân ngũ cho đến ngày xuất ngũ.

Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, nhắc lại chuyện xưa, bác Lương vẫn giữ thói quen đặt tay lên ngực mỗi khi nói về đồng đội. “Chúng tôi đã sống một thời hoa lửa, gian khổ nhưng không hối tiếc,” bác kết luận, giọng trầm nhưng vững vàng, như chính cuộc đời người cán bộ an ninh cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn