NGÀY NHẬN TIN CON HY SINH
Đoạn văn khắc họa nỗi đau lặng lẽ của mẹ Phạm (Nguyễn) Thị Bụ khi nhận tin người con trai đầu hy sinh, đồng thời thể hiện bản lĩnh kiên cường của người mẹ vẫn tiếp tục cống hiến cho cuộc kháng chiến.
Tin người con trai đầu tiên của mẹ Phạm Thị Bụ hy sinh trên chiến trường miền Bắc đến vào một ngày u ám. Tờ giấy báo tử được cán bộ xã trao tận tay mẹ. Đôi bàn tay chai sạn vì lao động run lên khi mẹ đọc từng dòng chữ ngắn gọn nhưng nghiệt ngã. Mẹ ngồi lặng rất lâu, mắt nhìn xa xăm, như không tin vào sự thật trước mắt.
Người con ấy đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp báo hiếu cho mẹ. Nhưng mẹ hiểu, con đã ngã xuống vì Tổ quốc. Nỗi đau mất con như một nhát dao cứa sâu vào tim, nhưng mẹ không gào khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nén nhang, gọi tên con trong tiếng thì thầm nghẹn ngào.
Sau đêm ấy, mẹ gầy đi trông thấy. Nhưng sáng hôm sau, mẹ vẫn ra đồng, vẫn tham gia công việc hậu phương như chưa có chuyện gì xảy ra. Bà con xóm làng ai cũng thương mẹ, nhưng càng thương càng kính trọng. Mẹ nói với mọi người rằng: “Con tôi hy sinh rồi, nhưng cuộc kháng chiến còn đó. Không thể vì đau riêng mà quên đi việc chung”.
Chính trong những ngày đau thương nhất, nghị lực của mẹ Phạm Thị Bụ càng được tôi luyện. Mẹ tiếp tục nuôi giấu cán bộ, động viên thanh niên trong làng lên đường đánh giặc. Mẹ tin rằng, sự hy sinh của con trai mình là một phần xương máu góp vào nền độc lập của dân tộc.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, thì mẹ vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục gánh vác trách nhiệm của một người mẹ – không chỉ của gia đình, mà của cả cách mạng.



