Ngày phượng nở rực nhất
Ngày phượng nở rực nhất
Tháng năm, sân trường đỏ rực hoa phượng. Năm nào cũng đẹp, nhưng không năm nào đẹp bằng năm lớp 12 – có lẽ vì đó là lần cuối chúng tôi ngắm phượng dưới danh nghĩa học sinh.
Hôm ấy, cả lớp rủ nhau chụp ảnh. Gió thổi làm hoa bay thành từng đợt như mưa đỏ. Mai cầm một chùm phượng chạy về phía tôi: “Cậu giữ đi, sau này đừng quên năm nay.”
Tôi ép chùm phượng vào quyển vở toán. Vài ngày sau, hoa khô lại, màu không còn rực như lúc đầu, nhưng mỗi lần nhìn vào, tôi nhớ rõ từng tiếng cười, từng bức ảnh, từng khoảnh khắc bạn bè chạy dưới gốc phượng già.
Khi trưởng thành, tôi từng gặp nhiều mùa hoa khác, nhiều cảnh đẹp hơn. Nhưng không có màu đỏ nào khiến tôi bồi hồi như màu đỏ của ngày chia tay năm ấy.
Phượng nở rồi tàn, nhưng ký ức thì ở lại – nguyên vẹn như lần đầu thấy hoa rơi lên vai bạn mình.



