Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngày rời đơn vị – giọt nước mắt của Hoa Lửa

Lào Cai01/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY RỜI ĐƠN VỊ – GIỌT NƯỚC MẮT CỦA HOA LỬA

(Câu chuyện Hoa Lửa về bà Nguyễn Thị Láng)

Cuối năm 1975, khi miền Bắc hoàn toàn giải phóng, bà Nguyễn Thị Láng – nữ dân quân tự vệ của xã Trấn Dương – cùng đồng đội chính thức nhận quyết định rời đơn vị. Hơn bảy năm tuổi trẻ của bà gắn với bom đạn, với những đêm trực chiến, những nồi cháo hành trong hầm trú ẩn, những chuyến chèo thuyền cứu người, những lá thư mật giấu trong áo nẹp tre…

Ngày rời đơn vị, trời vẫn còn mưa phùn lất phất. Bà Láng đứng trước cổng doanh trại, nhìn lại từng góc chiến trường quen thuộc: nơi từng đặt pháo cao xạ, nơi từng kéo trâu bò chạy giữa mưa bom, nơi từng cứu đồng đội dưới hố bom… Ký ức ùa về, như những ngọn lửa nhỏ trong tim, từng khoảnh khắc đều cháy rực như hoa lửa.

Các đồng đội tập trung, tay nắm tay, không ai nói lời nào. Bà Láng nhặt một nắm đất từ bãi tập, thầm nhủ:
“Bao nhiêu năm tuổi trẻ, máu mồ hôi, hy sinh… không uổng phí. Hoa lửa đã cháy rực, giữ cho quê hương bình yên.”

Khi xe đưa bà và đồng đội rời doanh trại, bà quay lại lần cuối. Một giọt nước mắt lăn trên má – không phải vì buồn, mà là vì lòng biết ơn và niềm tự hào. Giọt nước mắt ấy như giọt lửa còn sót lại của tuổi trẻ trong chiến tranh, một minh chứng cho sự gan dạ, kiên cường và tình đồng đội gắn bó suốt những năm tháng bom đạn.

Bà Láng rời quê hương Vĩnh Bảo, bắt đầu cuộc sống mới, và hiện nay đang sinh sống tại thôn Tân Thượng, xã Xuân Quang, Lào Cai. Nhưng câu chuyện “Ngày rời đơn vị – Giọt nước mắt của hoa lửa” vẫn được đồng đội và bà con nhắc nhớ, như một biểu tượng sống động về lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và sức trẻ đã cháy rực giữa những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn