NGÀY RỜI QUÂN NGŨ NĂM 1975
Năm 1975, sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Lê Văn Biểu xuất ngũ, kết thúc hơn mười ba năm quân ngũ. Ngày rời đơn vị diễn ra giản dị, không kèn trống, nhưng đầy cảm xúc. Với ông, đó là khoảnh khắc khép lại tuổi trẻ gắn với chiến tranh. Một ngày bình thường, nhưng theo ông suốt cả cuộc đời.
Sau ngày chiến tranh kết thúc, đơn vị của ông Lê Văn Biểu đóng quân tạm thời để ổn định lực lượng. Không còn tiếng súng, không còn hành quân gấp gáp, nhưng trong lòng những người lính lại có một cảm giác rất khó gọi tên.
Ngày nhận quyết định xuất ngũ, ông Biểu đứng lặng hồi lâu. Ông kể:
“Vui thì có vui, nhưng cũng thấy trống trải. Mình đi với anh em hơn chục năm, giờ mỗi người một ngả.”
Buổi chia tay diễn ra ngay bên bìa rừng – nơi từng là căn cứ của đơn vị Lữ đoàn bộ binh 239. Không tiệc tùng, không cờ hoa. Mỗi người bắt tay nhau thật chặt. Có người chỉ nói được một câu ngắn: “Về mạnh giỏi nhé.”
Ông Biểu nhớ nhất là lúc tháo quân tư trang, trả lại súng.
“Đặt khẩu súng xuống, tự nhiên thấy tay nhẹ mà lòng nặng.”
Trước khi rời đi, ông quay lại nhìn lần cuối khu rừng đã gắn bó suốt nhiều năm. Nơi ấy có hầm trú ẩn, có con suối nhỏ từng lấy nước, có những khoảng đất mà đồng đội ông đã nằm lại. “Mình sống, nhưng nợ họ nhiều lắm.” – ông nói.
Ngày về quê, ông bước chân xuống làng Hạ Vũ 1, thấy mẹ già đứng đợi trước ngõ. Không kèn trống chào đón, chỉ có một bữa cơm giản dị. Nhưng với ông, đó là ngày đánh dấu một chặng đời đã khép lại.
Giờ đây, khi kể lại, ông Biểu thường nói chậm rãi:
“Chiến tranh qua rồi, nhưng người lính thì không bao giờ quên. Xuất ngũ là rời quân đội, chứ không rời ký ức.”



