Ngày rời Thành cổ – sự lặng im thiêng liêng của người chiến thắng
Ngày rời Thành cổ – sự lặng im thiêng liêng của người chiến thắng
Đầu tháng 9 năm 1972, sau hơn hai tháng rưỡi bám trụ dưới hỏa lực hủy diệt, trước yêu cầu chiến lược mới, Bộ Tư lệnh mặt trận quyết định chủ động rút lực lượng khỏi Thành cổ Quảng Trị. Đây không phải là sự thất bại, mà là bước chuyển cần thiết trong thế trận chung của toàn chiến trường.
Đêm rút quân diễn ra trong lặng lẽ. Không còi, không khẩu hiệu. Những người lính rời đi trong im lặng, mang theo vũ khí, mang theo thương binh, và mang theo ký ức về những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại.
Trước khi rời Thành cổ, nhiều chiến sĩ quay đầu nhìn lại lần cuối. Trước mắt họ không còn là một công trình kiến trúc, mà là một nghĩa trang không bia mộ, nơi mỗi tấc đất đều thấm máu của đồng đội.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương từng nói:
“Chúng tôi rời Thành cổ mà lòng nặng trĩu. Không ai nói một lời, nhưng ai cũng hiểu rằng mình đã sống và chiến đấu cho một điều lớn lao hơn bản thân mình.”
Cuộc rút quân ấy khép lại 81 ngày đêm bi tráng, nhưng đồng thời mở ra một chương mới trong cuộc đấu tranh của dân tộc Việt Nam, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung trên bàn đàm phán và trên chiến trường.


