NGÀY TIỄN CHA RA TRẬN
Câu chuyện hồi tưởng về ngày tiễn cha lên đường ra trận – khoảnh khắc chia ly đầu đời, để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức của một đứa trẻ và theo suốt cả cuộc đời người lính sau này.
Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày tiễn cha ra trận, dù khi ấy tôi còn nhỏ. Ký ức ấy không rực rỡ, không ồn ào, mà lặng lẽ, nặng trĩu, như một đám mây xám phủ lên tuổi thơ tôi từ rất sớm.
Sáng hôm đó, làng quê Bắc Thụy Anh chìm trong làn sương mỏng. Cha tôi mặc bộ quần áo nâu đã sờn vai, khoác thêm chiếc ba lô vải cũ. Đó không phải là lần đầu tiên cha xa nhà, nhưng là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng thế nào là chia ly. Mẹ dậy từ rất sớm, chuẩn bị cho cha bữa cơm đơn giản. Không ai nói nhiều, bởi càng nói càng nghẹn.
Cha ngồi ăn, chậm rãi. Tôi đứng nép bên cửa, nhìn từng cử động của cha. Tôi không hiểu hết chiến tranh là gì, chỉ biết rằng cha sắp đi rất xa, rất lâu. Khi ăn xong, cha xoa đầu tôi, bàn tay chai sạn nhưng ấm. Ông dặn tôi ở nhà phải nghe lời mẹ, chăm học, biết phụ giúp việc nhà. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng trống rỗng.
Mẹ tiễn cha ra tận đầu làng. Không khóc, không níu kéo, chỉ đứng lặng nhìn theo. Tôi đi bên mẹ, nắm chặt vạt áo nâu đã bạc màu. Khi cha quay lại nhìn lần cuối, tôi thấy trong mắt ông ánh lên điều gì đó rất sâu – vừa quyết tâm, vừa day dứt.
Cha đi rồi, con đường làng bỗng dài hơn, trống trải hơn. Tôi theo mẹ trở về nhà, căn nhà nhỏ bỗng rộng ra một cách lạ lùng. Chỗ cha thường ngồi, chiếc chõng tre, đôi dép mòn… tất cả đều còn đó, chỉ thiếu cha.
Nhiều năm sau, khi tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ, hình ảnh ngày tiễn cha ra trận lại hiện về rõ ràng đến lạ. Tôi hiểu rằng, ngày ấy không chỉ là ngày cha đi đánh giặc, mà còn là ngày gia đình tôi bắt đầu học cách sống chung với nỗi chờ đợi, lo âu và hy vọng.
Ngày tiễn cha ra trận đã dạy tôi bài học đầu tiên về sự hy sinh – hy sinh thầm lặng của người ở lại, và sự can đảm của người ra đi. Đó là ký ức mà suốt đời tôi không thể quên.



