ngày tiến chồng ra chiến trường tham gia đánh giặc ngoại xâm
"Ngày ông ấy đi, tôi gửi cả tuổi xuân theo bước chân người lính"
Các cháu thân mến!
Mỗi lần nhìn thấy màu áo xanh của các cháu đoàn viên đến thăm, lòng bà lại bồi hồi nhớ về một thời tuổi trẻ đã đi qua... Một thời mà đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.
Năm ấy, bà vừa tròn mười chín tuổi.
Ông nhà bà mới cưới được hơn ba tháng thì nhận lệnh nhập ngũ. Đêm trước ngày lên đường, hai vợ chồng ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét. Ngoài sân, tiếng côn trùng rả rích, còn trong lòng bà thì ngổn ngang trăm mối.
Ông nhìn bà rất lâu rồi nhẹ nhàng nói:
"Mình à! Anh đi lần này không biết bao giờ mới trở về. Nếu anh có mệnh hệ gì, em cũng đừng khóc nhiều. Chỉ mong đất nước được hòa bình, dân mình không còn phải chạy giặc nữa."
Nghe ông nói, bà nghẹn lời.
Bà chỉ biết lặng lẽ vá lại chiếc áo quân phục đã sờn vai, khâu thêm chiếc khăn tay nhỏ, rồi cẩn thận đặt vào ba lô cho ông.
Sáng hôm sau...
Cả làng tiễn thanh niên lên đường nhập ngũ. Lá cờ đỏ tung bay trong gió. Tiếng trống, tiếng loa vang lên thôi thúc.
Bà đứng nép sau hàng người.
Không dám khóc.
Bởi bà biết, nếu mình khóc, ông sẽ không yên lòng ra trận.
Khi đoàn quân bắt đầu bước đi, ông quay lại nhìn bà lần cuối, giơ cao bàn tay vẫy.
Bà cũng vẫy tay đáp lại, cố nở một nụ cười.
Nhưng chỉ đến khi bóng ông khuất sau con dốc đầu làng, nước mắt bà mới tuôn rơi.
Ngày ấy, bà đâu biết...
Đó là lần cuối cùng được nhìn thấy người chồng của mình.
Những năm sau đó, bà chỉ biết chờ.
Chờ từng lá thư.
Chờ từng tin chiến thắng.
Chờ từng bước chân trở về.
Có những lá thư ông viết giữa chiến trường, giấy đã ngả màu vì mưa rừng.
Ông không kể mình thiếu ăn, không kể những trận bom ác liệt, chỉ hỏi:
"Mẹ có khỏe không? Em có giữ gìn sức khỏe không? Khi nào hòa bình, anh sẽ về dựng lại căn nhà, sinh cho mẹ vài đứa cháu."
Đó cũng là những dòng chữ cuối cùng bà nhận được.
Một buổi chiều...
Cán bộ xã mang giấy báo tử đến.
Bà lặng người.
Trên tờ giấy chỉ ghi ngắn gọn:
"Đồng chí đã anh dũng hy sinh trong khi chiến đấu chống Mỹ cứu nước."
Bầu trời hôm ấy vẫn xanh.
Lúa ngoài đồng vẫn chín.
Chỉ có tuổi xuân của bà là mãi mãi dừng lại.
Bà không còn được nghe tiếng ông gọi.
Không còn được cùng ông đi trên con đường làng.
Không còn một mái ấm trọn vẹn như bao người phụ nữ khác.
Nhưng bà chưa bao giờ trách ông.
Bởi bà hiểu...
Ông đã chọn Tổ quốc trước hạnh phúc riêng của mình.
Nếu ngày ấy những người lính không ra đi, thì sẽ không có ngày hôm nay để các cháu được sống trong hòa bình, được đến trường, được theo đuổi ước mơ.
Đã hơn năm mươi năm trôi qua.
Mỗi dịp tháng Bảy, khi các cháu đoàn viên đến thắp hương, hỏi chuyện, bà lại có cảm giác như ông vẫn còn đâu đây.
Không phải trong hình hài của một người lính trở về...
Mà trong màu cờ đỏ tung bay giữa bầu trời độc lập.
Trong tiếng cười của trẻ nhỏ.
Trong những con đường bê tông sạch đẹp của quê hương.
Và trong những màu áo xanh tình nguyện hôm nay.
Nhìn các cháu ngồi đây, lắng nghe câu chuyện của một người phụ nữ đã đi qua chiến tranh, bà chỉ mong các cháu hãy biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
Các cháu không phải cầm súng như thế hệ của ông bà.
Nhưng hãy biết cống hiến bằng trí tuệ, bằng sức trẻ, bằng những việc làm tử tế vì quê hương, vì cộng đồng.
Đó chính là cách đẹp nhất để tri ân những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Bởi có những người lính đã gửi lại tuổi hai mươi cho đất nước... và có những người vợ đã dành trọn cả cuộc đời để chờ một người không bao giờ trở về



