NGÀY TOÀN THẮNG
Đoạn trích là những dòng hồi ký đầy cảm xúc về khát vọng hòa bình và niềm hạnh phúc vỡ òa trong ngày 30/4/1975. Qua lăng kính của người lính quân y, ngày đại thắng hiện lên như một bức tranh rực rỡ: từ những đoàn xe tăng thiết giáp "ầm ầm như Phù Đổng" trên đường số 1, đến rừng cờ hoa rực rỡ và những nụ cười hân hoan của nhân dân vùng giải phóng. Giây phút nghe tin Dương Văn Minh đầu hàng qua chiếc đài thu thanh nhỏ, tác giả đã không cầm được nước mắt – những giọt nước mắt của sự tự hào vì đã gi
Ai đã từng tham gia chiến đấu trong chiến dịch Xuân 1975 sẽ không bao giờ quên những giây phút lịch sử trong ngày tháng Tư 1975 ấy. Hàng ngày qua chiếc đài thu thanh nhỏ, tôi nghe Đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam thông báo tin chiến thắng. Mỗi lần nghe là thêm xúc động, phấn chấn trong lòng. Mỗi ngày chúng tôi càng tiến gần Sài Gòn hơn, mỗi ngày chúng tôi thấy thêm bao nhiêu cảnh đẹp của Tổ quốc ta. Trời xanh bao la, ít tiếng máy bay, không còn tiếng súng, những vườn dừa xanh bát ngát, những bãi biển sóng vỗ trắng xóa, những con thuyền đánh cá tấp nập ra khơi vào lộng như một bức tranh vậy.
Qua những vùng giải phóng, những là cờ đỏ xanh, cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió khắp mọi nơi. Mọi người đi lại hớn hở, vui cười mặc áo đẹp như một vườn hoa nhiều màu rực rỡ. Thấy bộ đội đi trên ôtô ngụy trang, nhân dân lại đổ ra hai bên đường cầm cờ hoa vẫy chào, trẻ nhỏ thì hò reo, phấn chấn lâng lâng. Những ngày tháng này, trên đường số 1 nhiều đoàn xe ầm ầm tiến vào Nam cả ngày và đêm. Đặc biệt là những đoàn xe tăng thiết giáp dài hàng cây số ầm ầm chạy qua, không khác gì một cuộc biểu dương lực lượng. Nhân dân nói với nhau: quân ta lớn mạnh, có đủ vũ khí hiện đại chắc chắn sẽ chiến đấu toàn thắng. Hành quân ôtô trên đường số 1, tôi thấy những xác xe thiết giáp, xe tăng địch bị cháy dọc bên đường. Tới ngã ba Xuân Lộc thì càng thấy rõ hơn sự thất bại thảm hại của quân địch, các quần áo, mũ sắt, súng ống, dụng cụ vứt la liệt trên một đoạn dài. Một số cầu bị phá hủy, bộ đội công binh phải làm “ngầm” cho xe vượt qua. Mỗi ngày qua, mỗi bước tiến vào phía Nam, tôi cảm thấy bộ đội ta đang lớn mạnh như Phù Đổng, quân ta đang hình thành những binh đoàn mạnh để diệt địch trong trận cuối cùng. Ngay ở Sư đoàn, tôi cũng thấy rõ điều này. Sư đoàn được tăng thêm pháo lớn, xe cộ, đạn dược, Tiểu đoàn Quân y đã được bổ sung trang bị thuốc men, chiến lợi phẩm cùng dụng cụ làm việc tốt hơn xưa rất nhiều. Tôi rất sung sướng vì đơn vị đã vượt qua những thử thách rất nặng nề để hoàn thành bất cứ nhiệm vụ nào được giao.
Mỗi ngày đi ra phía trước như là ngày đi đến hòa bình, tôi sẽ có cơ hội rất gần về thăm gia đình, vì đã 11 năm xa cách. Càng nghĩ, tôi càng thương nhớ vợ con gia đình. Những ngày cuối tháng 4, theo dõi chiến thắng ở khắp nơi của Sư đoàn làm tôi thấy vui sướng quá. Trưa ngày 30/4, nhận được tin Sư đoàn đã giải phóng Vũng Tàu, hoàn thành nhiệm vụ của mình, đồng thời được nghe qua Đài Tiếng nói Việt Nam, người phát thanh viên giọng rắn rỏi, đĩnh đạc báo tin ta đã chiếm được Dinh Độc Lập, dinh lũy cuối cùng của bọn ngụy, Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện. Ngày 30/4/1975 trở thành mốc quan trọng trong lịch sử Việt Nam, nó đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn ngụy quân ngụy quyền Sài Gòn; kết thúc mấy chục năm chiến đấu dũng cảm gian khổ hy sinh đầy vẻ vang của dân tộc, một trang sử mới, hòa bình, độc lập, thống nhất bắt đầu. Tôi báo tin này cho đơn vị biết, anh em hò reo: “Chiến thắng rồi! Hòa bình rồi!” Mọi người đều xúc động phấn khởi, ngay cả những thương binh nặng cũng tươi cười vui vẻ quên hết sự đau đớn của vết thương. Mọi người đều tụm năm, tụm ba với nhau giãi bày nỗi vui sướng và nói chuyện tới ngày về thăm gia đình sắp tới. Tôi xúc động ứa nước mắt vì vui sướng và tự hào. Thế là mình đã vượt qua 11 năm ác liệt gian khổ đi tới ngày toàn thắng, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và khi trở về với thân hình nguyên vẹn. Với những cống hiến của mình, tôi đã làm tròn lời hứa trước lúc ra đi, chắc giờ này gia đình tôi: Mẹ tôi, mẹ vợ, vợ con, anh chị em đều phấn khởi và mong tôi trở về. Tôi theo dõi, thấy được không khí ngày toàn thắng ở Thủ đô qua Đài Tiếng nói Việt Nam. Mọi người đổ ra đường hò reo vui sướng, hẳn có nhiều giọt nước mắt mừng vui và nhiều người ngong ngóng người thân chiến đấu trở về. Từ giờ phút này trở đi, trời đẹp hơn, không khí trong lành hơn, những khuôn mặt khói sạm sáng bừng lên những nụ cười và nghĩ tới tương lai, nghĩ tới giây phút về thăm gia đình và bước đường sắp tới.
Nhưng lòng tôi cũng rưng rưng nhớ các bạn chiến đấu đã bị thương hoặc hy sinh nằm lại ở các nẻo đường, ở các cánh rừng. Tôi hiểu gia đình đồng đội tôi chịu biết bao nhiêu sự thiệt thòi khi thiếu người chồng giúp vợ, thiếu người cha dạy dỗ con cái. Và rất mừng khi những cặp yêu nhau chân chính trong chiến tranh, giờ đã đến lúc xây dựng hạnh phúc gia đình...


