Ngày tôi đọc "Mãi mãi tuổi hai mươi"
Những suy nghĩ của một người trẻ khi đọc cuốn nhật ký nổi tiếng của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc.
Tôi bắt đầu đọc "Mãi mãi tuổi hai mươi" với tâm thế của một người muốn tìm hiểu thêm về lịch sử. Nhưng càng đọc, tôi càng cảm thấy mình đang được trò chuyện với một người anh lớn. Trong những trang nhật ký ấy, tôi thấy hiện lên một chàng trai với những ước mơ giản dị, với tình yêu gia đình, tình yêu cuộc sống và cả những rung động rất đỗi đời thường. Điều khiến tôi xúc động là dù biết phía trước là chiến tranh và mất mát, anh vẫn giữ cho mình niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Khép lại cuốn sách, tôi không chỉ nhớ về một người lính đã hy sinh, mà còn suy nghĩ rất nhiều về tuổi trẻ của chính mình. Hai mươi tuổi của chúng tôi hôm nay có thể khác rất nhiều so với hai mươi tuổi của thế hệ cha anh, nhưng khát vọng sống đẹp, sống có ích và cống hiến cho đất nước thì vẫn luôn là điều không bao giờ thay đổi.



