Ngày Trở Gió
Đầu tháng Ba năm 1979, đơn vị tôi đóng ở một sườn núi trọc, nơi gió thổi quanh năm. Người dân địa phương gọi nơi này là “đỉnh Trở Gió”, vì chỉ cần qua một đêm, hướng gió có thể đổi hẳn, mang theo hơi lạnh từ những dãy núi xa.
Chúng tôi lên chốt vào một buổi chiều đầy gió. Cỏ khô rạp xuống như bị ai vuốt mạnh. Anh Khải – trung đội trưởng – đứng nhìn xuống thung lũng rồi nói:
“Chỗ này gió mạnh, nhưng giữ được thì phía sau an toàn.”
Chỉ thế thôi, nhưng ai cũng hiểu nhiệm vụ nặng đến mức nào.
Đêm đầu tiên trên đỉnh, gió rít qua khe đá nghe như tiếng huýt sáo dài. Chúng tôi phải chèn thêm đá vào miệng hầm để tránh gió thổi tắt đèn.
Anh Thành, người nằm cạnh tôi, vừa run vừa cười:
“Sau này về quê chắc không sợ mùa đông nữa.”
Tôi đáp:
“Miễn là còn được về.”
Anh im lặng. Câu nói ấy treo lơ lửng trong bóng tối.
Rạng sáng hôm sau, gió đổi hướng đột ngột. Mây kéo đến rất nhanh, che kín cả sườn núi. Tầm nhìn chỉ còn vài chục mét.
Rồi pháo bắt đầu dội xuống.
Mặt đất rung lên, đá vỡ lăn lộp bộp. Chúng tôi lao vào vị trí chiến đấu, bám chặt từng tảng đá như bám vào chính mạng sống của mình.
Khi khói tan bớt, những tốp đối phương bắt đầu tiến lên từ chân núi. Họ tận dụng sương và địa hình dốc để áp sát.
“Giữ chốt!” – tiếng anh Khải vang lên.
Tiếng súng nổ dồn dập, hòa với tiếng gió rít. Mỗi phát bắn như bị gió cuốn đi, âm thanh vỡ ra khắp sườn núi.
Trận đánh kéo dài suốt buổi sáng.
Có lúc họ tiến rất gần. Đạn va vào đá tóe lửa. Đất bụi và lá khô bay mù mịt.
Anh Thành nằm bên cạnh tôi, vừa thay băng đạn vừa hét:
“Gió to thế này mà vẫn nghe rõ tim mình đập!”
Tôi không trả lời, chỉ siết chặt khẩu súng. Mồ hôi lạnh chảy xuống lưng dù gió vẫn thổi buốt.
Đến gần trưa, gió lại đổi hướng. Mây tan dần, ánh nắng chiếu xuống sườn núi. Những bóng người phía trước rút dần xuống thung lũng.
Tiếng súng im bặt.
Chỉ còn tiếng gió.
Chúng tôi vẫn giữ được đỉnh Trở Gió.
Anh Khải tháo mũ sắt, lau trán rồi cười nhẹ:
“Gió đổi, nhưng chốt không đổi.”
Câu nói ấy khiến cả tiểu đội bật cười, dù giọng ai cũng khàn đặc.
Chiều hôm đó, gió dịu lại. Mặt trời lặn chậm phía sau dãy núi, nhuộm cả bầu trời thành màu đỏ sẫm.
Chúng tôi ngồi trên sườn núi, nhìn xuống thung lũng đã yên tĩnh. Không ai nói nhiều. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.
Tôi chợt nhận ra: có những ngày dài đến mức tưởng như không bao giờ kết thúc, nhưng khi qua đi, chúng chỉ còn lại trong ký ức – như cơn gió mạnh đã thổi qua đời mình.
Và đỉnh Trở Gió, nơi chúng tôi từng đứng lại, mãi là nơi tôi nhớ đến mỗi khi nghe tiếng gió đổi mùa.



