NGÀY TRỞ VỀ
xã Đông Hưng, tỉnh Hưng Yên
Ngày trở về của tôi không có cờ hoa, cũng không có tiếng nhạc. Chỉ có một buổi chiều lặng gió, con đường làng Đông Hưng phủ bụi rơm khô, và dáng mẹ tôi đứng ở đầu ngõ, gầy hơn trong trí nhớ rất nhiều.
Tôi bước chậm. Không phải vì mệt, mà vì tôi sợ… sợ mình đang mơ. Sau bao năm Trường Sơn, tôi đã quen với tiếng bom hơn tiếng gà gáy, quen với mưa rừng hơn mưa quê. Bỗng nhiên, đứng trước cổng làng, tôi thấy chân mình lạ lẫm, như không thuộc về nơi này nữa.
Mẹ nhận ra tôi trước. Bà không chạy, không khóc lớn. Chỉ đứng im, tay run run. Khi tôi đến gần, bà chạm tay lên mặt tôi, như để chắc rằng tôi là người thật, không phải tấm giấy báo tử từng khiến bao gia đình trong làng ngã quỵ.
“Con… về rồi à?”
“Vâng. Con về rồi.”
Chỉ hai câu ấy thôi, nhưng tôi nghe như tiếng Trường Sơn khép lại sau lưng.
Những ngày đầu ở nhà, tôi gần như không nói nhiều. Tôi ăn cơm cùng gia đình, ngủ trên chiếc giường tre cũ, nghe tiếng ếch nhái ngoài ao. Nhưng trong đầu tôi, Trường Sơn vẫn hiện ra rất rõ. Mỗi khi nghe tiếng động mạnh, tôi giật mình. Mỗi đêm mưa lớn, tôi lại mơ thấy hầm trú ẩn sạt lở.
Làng quê yên bình, nhưng tôi thì chưa yên.
Người làng đến thăm, hỏi chuyện chiến trường. Tôi kể vừa đủ. Không phải vì giấu, mà vì có những điều không thể kể bằng lời. Làm sao nói hết được cảm giác khi lấp đất cho đồng đội ngay bên đường hành quân? Làm sao kể cho họ hiểu thế nào là sống sót trong khi người khác không còn?
Tôi trở về với đầy đủ thân thể, nhưng có những phần trong tôi đã nằm lại Trường Sơn. Những đêm dài không ngủ, tôi tự hỏi: mình đã thực sự trở về chưa?
Rồi thời gian trôi. Tôi ra đồng, cấy lúa, gặt hái. Đôi bàn tay từng cầm súng lại quen với bùn đất. Mỗi mùa lúa chín, tôi thấy lòng mình dịu lại. Tôi hiểu rằng ngày trở về không chỉ là bước chân về làng, mà là hành trình học cách sống tiếp sau chiến tranh.



