Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ngày trở về

Đắk Lắk02/07/2026Lê Văn Lâm (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà đã tiễn con đi vào một buổi sáng nhiều gió. Khi ấy cậu còn rất trẻ, vai đeo ba lô, đứng trước hiên nhà cười như thể chỉ là một chuyến đi ngắn.

“Con sẽ về khi mọi thứ yên ổn.”

Bà không nói nhiều. Chỉ đưa tay vuốt lại cổ áo cho con, rồi đứng nhìn theo bóng dáng ấy khuất dần trên con đường đất.

Từ hôm đó, ngôi nhà trở nên vắng hơn. Người mẹ vẫn giữ thói quen cũ: dậy sớm quét sân, trồng rau, nấu cơm đúng giờ. Nhưng trên mâm cơm luôn có một chiếc bát đặt sẵn, không ai động đến.

Hàng xóm hỏi, bà chỉ nói:

“Nó sẽ về.”

Những năm đầu còn có thư. Sau đó thư thưa dần, rồi mất hẳn. Nhưng bà vẫn giữ thói quen ra ngõ mỗi chiều, nhìn về phía con đường dẫn ra làng. Có hôm trời mưa, bà vẫn đứng đó rất lâu, áo ướt mà không quay vào.

Người ta khuyên bà nên chấp nhận. Nhưng bà chỉ lắc đầu.

“Chưa thấy về thì vẫn còn đường về.”

Thời gian trôi đi, mái tóc bà bạc trắng, đôi tay run hơn trước, nhưng chiếc bát trên mâm cơm chưa từng được cất đi.

Một buổi chiều cuối đông, khi gió lạnh lùa qua hiên nhà, có tiếng gõ cửa.

Không gấp gáp. Rất nhẹ. Như sợ làm vỡ đi sự yên tĩnh kéo dài nhiều năm.

Bà chống gậy ra mở.

Người đứng trước cổng là một người đàn ông đã nhiều tuổi, gương mặt sạm nắng, trên vai là chiếc túi cũ. Ánh mắt anh nhìn bà rất lâu, như đang tìm lại điều gì đã mất từ rất xa.

“Con về rồi.”

Bà đứng im.

Gió thổi qua mái tóc bạc, đôi mắt bà nhòe đi. Bà đưa tay chạm lên mặt người ấy, chậm rãi, như sợ đó chỉ là một giấc mơ đến rồi sẽ tan.

Một vết sẹo dài trên tay. Một giọng nói đã khàn đi.

Không cần thêm lời nào nữa.

Bà khẽ gọi, giọng run run:

“Con…”

Người đàn ông gật đầu.

Khoảnh khắc ấy, bà không còn đứng vững. Bà ôm lấy con, ôm rất chặt, như thể chỉ cần buông ra một chút thôi thì tất cả sẽ biến mất lần nữa.

Ngoài sân, trời vẫn lạnh, nhưng trong nhà, hơi ấm dần lan ra.

Chiều hôm đó, bà lấy chiếc bát cũ đặt lại lên mâm cơm.

Lần này, nó không còn để trống.

Người con ngồi xuống, nhìn mâm cơm đơn sơ, rồi nhìn người mẹ đã già đi rất nhiều vì chờ đợi.

Bà nói khẽ:

“Về là được rồi.”

Ngoài hiên, gió cuối ngày thổi qua những hàng cây trụi lá. Nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, có một điều đã quay lại sau rất nhiều năm — không phải chỉ là một người con, mà là cả một cuộc đời chờ đợi được đáp lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn