Ngày trở về
Cuối năm 1975, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Chiếc ba lô cũ chỉ còn vài bộ quần áo bạc màu, một cuốn sổ tay và chiếc bi đông móp méo. Xe vừa dừng đầu làng, tôi nhìn thấy mẹ đứng chờ.
Mẹ không nói gì.
Chỉ nắm lấy hai bàn tay tôi rồi khóc.
Cha tôi mất khi tôi còn ở chiến trường.
Đến ngày trở về, tôi chỉ kịp thắp nén hương trước bàn thờ cha.
Đó là điều day dứt nhất trong cuộc đời người lính.
Đêm đầu tiên ngủ ở nhà, tôi giật mình nhiều lần vì cứ ngỡ tiếng mưa là tiếng bom.
Mẹ dậy nhóm bếp nấu nồi cháo gà.
Bà bảo:
"Ở nhà rồi, ngủ đi con."
Nghe tiếng mẹ, tôi mới thật sự tin chiến tranh đã lùi xa.
Làng tôi ngày ấy có hơn bốn mươi thanh niên nhập ngũ.
Ngày trở về chỉ còn hơn một nửa.
Mỗi dịp giỗ trận, chúng tôi lại đến thắp hương cho những người bạn không còn trở lại. Tên của họ được khắc trên bia đá, nhưng hình ảnh của họ vẫn sống trong ký ức của những người còn lại.
Được trở về là niềm hạnh phúc mà không phải người lính nào cũng có. Hãy yêu thương gia đình khi còn có thể, bởi đoàn tụ là món quà quý giá nhất của hòa bình.



