Ngày Trở Về Của Người Lính Già
Ngày Trở Về Của Người Lính Già
Năm 2005, ông Phúc trở lại chiến trường xưa cùng vài người đồng đội cũ.
Con đường đất đỏ ngày nào giờ đã thành đường nhựa.
Những quả đồi từng bị bom cày xới nay phủ kín màu xanh.
Họ dừng lại bên một khoảng đất nhỏ.
Không ai nói ngay.
Bởi nơi ấy từng là trận địa năm xưa.
Ông Phúc cúi xuống nhặt một viên đá.
Bàn tay run run.
Trong ký ức của ông, vẫn còn nguyên hình ảnh những người bạn trẻ tuổi đứng cạnh mình hôm ấy.
Có người mới hai mươi.
Có người chưa kịp nhận lá thư cuối cùng từ nhà.
Có người còn dang dở một lời hẹn.
Chiều xuống rất chậm.
Gió thổi qua những tán cây.
Một người đồng đội khẽ nói:
— Họ sẽ vui khi thấy nơi này xanh lại.
Mọi người im lặng gật đầu.
Trước lúc rời đi, ông Phúc đặt viên đá xuống đất.
Rồi đứng nghiêm chào.
Đó không chỉ là lời chào dành cho đồng đội.
Mà còn là lời chào dành cho tuổi trẻ của chính mình — tuổi trẻ đã đi qua trong những năm tháng hoa lửa, gian khổ nhưng đẹp đẽ, để đổi lấy những ngày hòa bình hôm nay.



