Ngày trở về dang dở
Ở vùng quê Thuận Nghĩa Hòa, thuộc Mộc Hóa, người dân vẫn thường kể cho nhau nghe về một người con chưa kịp trở về trong ngày vui của đất nước – liệt sĩ Nguyễn Văn Cay.
Nguyễn Văn Cay sinh năm 1941, lớn lên giữa những cánh đồng lúa và những con kênh hiền hòa. Ông vốn là người hiền lành, chịu khó, luôn hết lòng vì gia đình. Nhưng khi chiến tranh lan đến quê hương, ông hiểu rằng mình không thể đứng ngoài.
Ông tham gia lực lượng vũ trang, trở thành một người lính với cấp bậc hạ sĩ. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những chuyến hành quân, những lần chiến đấu gian nan và cả những lần đối mặt với hiểm nguy.
Những năm tháng ấy, điều ông mong mỏi nhất không phải là vinh quang, mà là một ngày được trở về quê nhà, sống cuộc sống bình yên như trước. Ông từng nói với đồng đội rằng:
“Chỉ cần đất nước yên bình, mình có về muộn một chút cũng không sao.”
Rồi ngày đất nước thống nhất cũng đến.
Tin chiến thắng lan khắp nơi, ai nấy đều vỡ òa trong niềm vui. Những người lính bắt đầu nghĩ đến ngày trở về, ngày đoàn tụ với gia đình sau bao năm xa cách.
Nguyễn Văn Cay cũng vậy.
Ông đã chuẩn bị cho ngày trở về ấy – một ngày mà ông mong đợi suốt bao năm tháng.
Nhưng…
Ngày 09 tháng 5 năm 1975, khi hòa bình vừa lập lại chưa bao lâu, trong lúc thực hiện nhiệm vụ, ông đã anh dũng hy sinh.
Ngày trở về của ông… mãi mãi dang dở.
Người dân quê nhà chờ đợi, gia đình mong ngóng, nhưng người con năm ấy đã không còn trở lại. Chỉ còn lại ký ức về một người lính hiền lành, tận tụy, đã dành trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Ngày nay, trên mảnh đất Thuận Nghĩa Hòa, mỗi khi nhắc đến Nguyễn Văn Cay, người ta không chỉ nhớ đến sự hy sinh của ông, mà còn nhớ đến một ước mơ rất giản dị – ước mơ được trở về.
Một ước mơ tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại phải đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Câu chuyện ấy như một lời nhắc nhở:
Có những người đã hy sinh cả cuộc đời mình, chỉ để chúng ta có được những ngày bình yên hôm nay.



