“Ngày trở về mang theo ký ức hoa lửa”
Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê với mái tóc đã điểm sương, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ sống giữa bom đạn. Những người bạn năm xưa, có người còn, có người đã nằm lại chiến trường, nhưng tất cả đều chung một khát vọng độc lập, tự do cho Tổ quốc. Mỗi khi kể lại câu chuyện cũ cho thế hệ trẻ hôm nay, tôi không nhắc nhiều đến mất mát, mà muốn họ hiểu rằng hòa bình có được là nhờ sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị. Những năm tháng hoa lửa ấy đã
Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê với mái tóc đã điểm sương, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ sống giữa bom đạn. Những người bạn năm xưa, có người còn, có người đã nằm lại chiến trường, nhưng tất cả đều chung một khát vọng độc lập, tự do cho Tổ quốc. Mỗi khi kể lại câu chuyện cũ cho thế hệ trẻ hôm nay, tôi không nhắc nhiều đến mất mát, mà muốn họ hiểu rằng hòa bình có được là nhờ sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị. Những năm tháng hoa lửa ấy đã lùi xa, nhưng tinh thần dấn thân, cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam thì vẫn còn nguyên giá trị, soi đường cho các thế hệ tiếp bước dựng xây đất nước hôm nay và mai sau.



