NGÀY TRỞ VỀ QUA CÂY CẦU GỖ
Cây cầu gỗ đầu làng đã mục nhiều chỗ. Ngày ra đi, tôi bước qua cầu với ba lô nặng trĩu. Ngày trở về, ba lô nhẹ hơn, nhưng lòng tôi nặng ký ức.
Làng đã khác. Có những mái nhà mới, cũng có những khoảng đất trống. Tôi dừng lại bên cầu, chạm tay lên lan can gỗ sờn. Dòng sông dưới chân cầu vẫn chảy, như chưa từng chứng kiến chiến tranh.
Mẹ đứng chờ bên kia cầu. Tôi bước nhanh hơn, rồi chậm lại, sợ khoảnh khắc ấy trôi qua quá vội. Khi mẹ nắm tay tôi, tôi biết: mình đã thật sự trở về.



