Cựu chiến binh

Ngày trở về quê hương

Con tàu chầm chậm lăn bánh qua những cánh đồng xanh mướt. Sau nhiều năm xa quê, người lính Nguyễn Văn Hải (Sinh năm 1955 nhập ngũ năm 1972, hiện nay là CCB thôn An Tiến, xã Hùng An). ngồi lặng bên cửa sổ, đôi bàn tay chai sạn ôm chặt chiếc ba lô đã bạc màu. Trong ba lô không có nhiều tài sản, chỉ vài bộ quần áo cũ, một cuốn sổ ghi chép và những lá thư gia đình đã úa vàng theo thời gian.

Tuyên Quang02/07/2026Hoàng Quốc Cứ (Đoàn xã Hùng An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã kết thúc.

Lần đầu tiên sau bao năm, anh được trở về quê hương mà không còn nghe tiếng bom rơi hay tiếng còi báo động. Thay vào đó là tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gà gáy mỗi sáng và mùi lúa mới thoảng theo gió.

Khi đoàn xe dừng trước cổng làng, Hải bỗng khựng lại. Con đường đất năm nào giờ đã rộng hơn, hàng tre vẫn đứng đó nhưng đã cao lớn hơn trước. Mái đình cũ vẫn in bóng xuống ao làng như trong ký ức của cậu thanh niên mười chín tuổi ngày lên đường nhập ngũ.

Một người phụ nữ tóc đã điểm bạc đứng trước cổng nhà, đôi mắt không rời người lính đang bước từng bước chậm rãi.

"Mẹ..."

Chỉ một tiếng gọi, cả hai òa vào nhau.

Người mẹ run run đưa đôi bàn tay gầy guộc sờ lên khuôn mặt con trai như để chắc rằng đây không phải là giấc mơ. Bà nghẹn ngào:

"Vậy là con đã về... Mẹ đã chờ ngày này biết bao năm."

Hải không cầm được nước mắt. Bao năm đối mặt với hiểm nguy, anh vẫn vững vàng. Thế nhưng trước vòng tay của mẹ, người lính năm nào lại khóc như một đứa trẻ.

Cả xóm kéo đến chúc mừng. Những người bạn thuở nhỏ giờ đã là những người cha, người mẹ. Có người nhận ra Hải ngay, có người phải nhìn thật lâu mới dám tin.

Trong bữa cơm đoàn tụ tối hôm ấy, mâm cơm chỉ có bát canh rau, đĩa cá kho và nồi cơm trắng thơm dẻo. Đó là bữa cơm giản dị nhất nhưng cũng ngon nhất mà Hải từng ăn sau nhiều năm xa nhà.

Đêm xuống, anh mở chiếc hòm gỗ cũ của cha. Trong đó vẫn còn chiếc khăn quàng đỏ của thời thiếu niên, vài cuốn sách cũ và tấm ảnh gia đình chụp trước ngày anh lên đường. Mọi thứ dường như vẫn đợi anh trở về.

Những ngày sau, Hải đi thăm từng gia đình trong làng. Có những mái nhà vẫn còn nguyên, nhưng cũng có những ngôi nhà mãi mãi thiếu đi một người con. Trước bàn thờ của những người đồng đội cùng quê đã hy sinh, anh lặng lẽ thắp nén hương, cúi đầu thật lâu.

Anh hiểu rằng mình là người may mắn được trở về, còn nhiều người khác đã gửi tuổi thanh xuân nơi chiến trường để quê hương có ngày bình yên.

Không lâu sau, Hải bắt đầu tham gia công tác địa phương. Với bản tính cần cù của người lính, anh cùng bà con khai hoang, làm thủy lợi, trồng thêm lúa và cây ăn quả. Anh tin rằng xây dựng quê hương trong hòa bình cũng là một cách tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc.

Năm tháng trôi qua, mái tóc Hải dần bạc. Mỗi dịp kỷ niệm ngày thống nhất đất nước hay ngày thành lập quân đội, ông lại mặc bộ quân phục đã được gìn giữ cẩn thận, đến gặp những người đồng đội còn sống.

Họ kể cho nhau nghe về cuộc sống hôm nay, nhắc tên những người đã nằm lại và cùng lặng im trong phút tưởng niệm. Không ai xem chiến tranh là điều để tự hào, nhưng tất cả đều tự hào vì đã sống trọn lời thề của người lính và được góp một phần nhỏ bé để đất nước có hòa bình.

Mỗi khi con cháu hỏi điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời, ông Hải đều mỉm cười nhìn ra cánh đồng trước nhà rồi nói:

"Không phải ngày ra trận, cũng không phải ngày nhận huân chương. Hạnh phúc nhất là ngày được trở về quê hương, ôm mẹ trong vòng tay và nhìn thấy đất nước thanh bình. Có những người đã hy sinh để chúng ta có ngày hôm nay. Vì thế, hãy biết yêu quê hương, trân trọng hòa bình và sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy."

Ngày trở về quê hương không chỉ là cuộc đoàn tụ của một người lính với gia đình. Đó còn là khoảnh khắc chiến tranh khép lại trong trái tim, để mở ra một hành trình mới – hành trình xây dựng cuộc sống, gìn giữ ký ức và truyền lại cho các thế hệ mai sau giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn