Bài viết

NGÀY TRỞ VỀ TRÊN CON ĐƯỜNG CŨ

Ký ức về ngày bác Vũ Văn Lập trở lại con đường công binh năm xưa sau khi chiến tranh kết thúc, nơi từng gắn bó với bao năm tháng gian khổ.

Thanh Hóa11/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Vũ Văn Lập đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi trở lại con đường cũ, ánh mắt bác vẫn ánh lên nhiều cảm xúc lặng lẽ.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Lập, con đường ấy là ký ức không thể nào quên.

Con đường rừng năm xưa giờ đã khác.

Cây cối xanh hơn.

Không còn tiếng bước chân hành quân vội vã.

Bác Lập đứng lặng rất lâu.

Nhìn lại từng đoạn đường đã từng mở.

Nơi đây từng là sạt lở.

Nơi kia từng là điểm trực đêm.

Mọi ký ức như hiện về rõ ràng.

Dù thời gian đã trôi xa.

Không còn tiếng cuốc xẻng.

Không còn tiếng gọi nhau giữa rừng.

Chỉ còn sự tĩnh lặng của hiện tại.

Bác chậm rãi đi trên con đường cũ.

Từng bước như đi lại cả một thời tuổi trẻ.

Nhiều năm sau, bác thường nói:

“Con đường có thể đổi thay, nhưng ký ức người lính thì vẫn còn nguyên.”

Và ký ức về ngày trở về trên con đường cũ vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Vũ Văn Lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn