Bài viết

Ngày trở về và màu hoa đỏ

Ngày trở về và màu hoa đỏ

Lào Cai16/06/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1975. Kháng chiến chống Mỹ kết thúc, đất nước trọn niềm vui độc lập.

Ga Hàng Cỏ ngày trở về không còn tiếng còi tàu xung trận hối hả, mà vang vọng bài ca "Như có Bác trong ngày vui đại thắng". Đoàn tàu chở những người lính chiến thắng trở về từ miền Nam từ từ tiến vào ga.

Thành bước xuống tàu. Anh bước đi với một bên chân tập tễnh — chứng tích của trận chiến bên bờ sông Thạch Hãn năm xưa. Trên ngực áo anh lấp lánh tấm huân chương, và trong ba lô, cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ, rách nát vì bom đạn vẫn được nằm ở vị trí trang trọng nhất.

Giữa biển người đi đón, Thành nhìn dáo dác. Anh lo sợ. Ba năm qua, thư từ thất lạc, anh không biết Mai giờ ra sao, liệu cô có còn đợi một người thương tật như anh?

"Thành!"

Một tiếng gọi quen thuộc vang lên. Từ trong đám đông, một cô gái lao ra. Vẫn là mái tóc tết đuôi sam ấy, vẫn là đôi mắt trong veo ấy, nhưng giờ đây đã đẫm lệ. Mai đã trưởng thành hơn, cô mặc chiếc áo thanh niên xung phong, trên vai vẫn quàng chiếc khăn mùi soa năm nào.

Thành đứng sững lại, giọt nước mắt của người lính từng vào sinh ra tử lăn dài trên gò má sạm đen. Anh rút từ trong túi áo ngực ra cuốn sổ tay loang lổ vết đạn, run run đưa cho Mai:

"Tớ về rồi đây. Thơ tớ chưa chép hết... nhưng tớ đã giữ đúng lời hứa."

Mai không nhìn cuốn sổ, cô ôm chầm lấy Thành, mặc kệ những ánh nhìn xung quanh. Tiếng khóc nghẹn ngào của cô hòa vào tiếng cười, tiếng reo hò của ngày hội ngộ.

Bên ngoài sân ga, hoa phượng vĩ vẫn nở đỏ rực một góc trời Hà Nội. Mùa hoa lửa của chiến tranh đã khép lại, nhường chỗ cho một mùa hoa của hòa bình, của tình yêu và sự tái sinh. Những người con bước ra từ khói lửa năm ấy, giờ đây đã có thể mỉm cười sống tiếp những ngày tháng bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn