Ngày xuất ngũ – rời rừng, mang theo cả một thời thanh xuân
Năm 1986, bác Lê Hữu Thục hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ. Ngày rời chiến trường, không có cờ hoa, chỉ có những cái bắt tay lặng lẽ giữa rừng biên giới. Ba năm quân ngũ khép lại, nhưng ký ức thì theo bác suốt đời. Đó là ngày vừa nhẹ nhõm, vừa day dứt không nguôi.
Buổi sáng hôm ấy, rừng vẫn mù sương như bao ngày khác. Bác Lê Hữu Thục xếp lại ba lô, kiểm tra từng món đồ đã theo mình suốt ba năm: chiếc võng sờn, bộ quân phục bạc màu, đôi dép cao su mòn gót. “Hành trang chẳng có gì, nhưng ký ức thì nhiều lắm,” bác nói.
Anh em trong đơn vị tập trung tiễn những người xuất ngũ. Không ai nói lời hoa mỹ. Một người dúi vào tay bác gói muối vừng, người khác nhét thêm điếu thuốc còn dang dở. “Về nhà nhớ sống cho đàng hoàng,” câu dặn mộc mạc mà khiến ai cũng nghẹn.
Trước khi lên xe, bác ngoái lại nhìn khu rừng từng gắn bó. Nơi ấy có mồ hôi, nước mắt, có những đêm đói rét, có cả tiếng cười hiếm hoi bên bếp lửa. “Tôi thấy mình để lại một phần tuổi trẻ ở đó,” bác trầm giọng.
Rời quân ngũ, trở về thôn Hạ Vũ 1, bác mang theo tư thế của một người lính đã đi qua lửa đạn. Ba năm không dài trong đời người, nhưng đủ để hun đúc bản lĩnh, sự chịu đựng và lòng biết ơn sâu sắc. Thời hoa lửa của bác Lê Hữu Thục khép lại trong lặng lẽ, nhưng giá trị của nó thì theo bác suốt cả cuộc đời.



