Khác

NGHE CÂU CHUYỆN PHAN ĐÌNH GIÓT GIỮA NGHĨA TRANG LIỆT SĨ ĐIỆN BIÊN PHỦ

KỂ CHUYỆN TỪ ĐỒNG CHÍ TRẦN HỮU QUANG — THẮP HƯƠNG TẠI NGHĨA TRANG LIỆT SĨ ĐIỆN BIÊN PHỦ

30/01/2026Trần Hữu Quang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sin Suối Hồ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình về với Điện Biên Phủ – mảnh đất lịch sử thiêng liêng của dân tộc, tôi có dịp cùng đoàn dừng chân tại Nghĩa trang Liệt sĩ Điện Biên. Giữa không gian tĩnh lặng, mênh mang của núi rừng Tây Bắc, từng hàng bia mộ trắng xếp thẳng tắp như nhắc nhở chúng tôi về cái giá của độc lập, tự do mà dân tộc ta đang có hôm nay.

Khi thắp nén hương lên các phần mộ liệt sĩ, lòng tôi chùng xuống. Ở đây, mỗi cái tên khắc trên bia đá không chỉ là một con người, mà là cả một cuộc đời đã dừng lại ở tuổi thanh xuân, là những ước mơ còn dang dở, là máu xương đã hòa vào đất mẹ để làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

TRẦN HỮU QUANG.jpg (1)

Trong khoảnh khắc ấy, tôi được nghe kể lại câu chuyện về anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót – một trong những tấm gương tiêu biểu của tinh thần chiến đấu quả cảm và sự hy sinh đến quên mình vì Tổ quốc. Câu chuyện không được kể bằng những lời hoa mỹ, mà bằng giọng trầm lắng, chậm rãi, như để mỗi người có thể cảm nhận thật sâu từng chi tiết của lịch sử.

Phan Đình Giót xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, sớm giác ngộ cách mạng và lên đường nhập ngũ. Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, anh luôn là người xông pha nơi tuyến đầu, chịu đựng mọi thiếu thốn, hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ lùi bước. Đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, anh là một trong những chiến sĩ có mặt trong trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam – trận đánh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với toàn chiến dịch.

Phan Đình Giót.jpg

Khi trận đánh diễn ra ác liệt, hỏa lực của địch từ các lỗ châu mai bắn ra dữ dội, chặn đứng bước tiến của bộ đội ta. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống, đội hình xung kích gặp tổn thất lớn. Trong hoàn cảnh đó, Phan Đình Giót dù đã bị thương, vẫn kiên cường bám trụ, tiếp tục chiến đấu. Và rồi, trong giây phút quyết định, anh đã lựa chọn hành động mà đến hôm nay nhắc lại vẫn khiến người nghe nghẹn ngào: lấy chính thân mình lao vào lỗ châu mai của địch, bịt kín hỏa điểm, tạo điều kiện cho đồng đội xông lên làm chủ trận địa.

2301 Phan Dinh Giot 2.jpg

Anh hy sinh, nhưng nhờ sự hy sinh ấy, con đường tiến công được mở ra, cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của chiến dịch. Một con người – một hành động – nhưng đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Nghe đến đây, tôi đứng lặng rất lâu. Trước anh linh các anh hùng liệt sĩ, tôi tự hỏi: điều gì đã khiến một con người có thể sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống của mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy? Câu trả lời có lẽ nằm ở hai chữ Tổ quốc và ở niềm tin sắt son vào thắng lợi của cách mạng, vào tương lai của dân tộc.

Là Bí thư Đoàn xã Sin Suối Hồ, là một người trẻ sống trong hòa bình, tôi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Sự hy sinh của anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót và hàng vạn liệt sĩ khác không chỉ để chúng ta tưởng nhớ, mà còn để nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên phải sống xứng đáng hơn, có lý tưởng, có khát vọng, có tinh thần cống hiến cho cộng đồng và quê hương.

Rời Nghĩa trang Liệt sĩ Điện Biên Phủ, nén hương đã tàn nhưng câu chuyện về Phan Đình Giót vẫn còn nguyên trong tâm trí tôi. Đó là bài học lịch sử sống động, là ngọn lửa tinh thần để mỗi cán bộ Đoàn, mỗi đoàn viên thanh niên tiếp tục rèn luyện, phấn đấu, góp phần xây dựng quê hương Sin Suối Hồ ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn