Nghe tin tôi từ Quảng Bình
Nghe tin tôi từ Quảng Bình ra thăm, Tuynh có mặt ngay
Nghe tin tôi từ Quảng Bình ra thăm, Tuynh có mặt ngay. Anh đang ở thành phố Thanh Hóa. Tuynh là Thương binh nặng có người phục vụ. Anh nói lần này muốn vào thăm các bạn K8 Quảng Bình. Nhất là Rạng, người đã cứu sống anh trên dòng sông Mã năm nào. Tôi bảo Rạng đi Công an đang nghỉ hưu trong thành phố Vũng Tàu. Bạn vào Quảng Bình, hội K8 chúng tôi sẽ đem đi thăm mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Phong Nha – Kẻ Bàng.
Nói thế nhưng rồi vấp phải dịch cúm Covid -19 chưa đi được. Cuộc sống giãn cách, thời gian trôi chậm lại. Tôi theo Tuynh đi khắp các địa danh trên cánh đồng ôn lại kỷ niệm xưa, hồi tưởng những tháng năm sống trên quê hương Thanh Hóa anh hùng. Bà con nghe tin có người học sinh K8 ra, ai cũng gọi điện hỏi thăm tíu tít. Họ hỏi về những đứa con Quảng Bình đã từng ở nhà mình.
Hết 14 ngày “cách ly xã hội”, anh Khang cho một chuyến xe công ty chở bác Mạnh, anh Lanh và Tuynh vào Quảng Bình. Anh nói chắc chắn đứa con của chị Sanh chính là con trai anh. Lần này anh sẽ vào đầu tư cho hai mẹ con chị làm cái Trang trại bên kia cầu. Nhưng tôi cứ thắc mắc mãi, hôm đó anh hành quân vào Cự Nẫm thì làm sao chị Sanh có con với anh được. Hơn nữa lúc đó chị đã là hai lăm, anh mới vừa tròn mười tám. Ờ, mà trên đời này có những cái tưởng chừng như không thể vẫn cứ xảy ra. Sự sắp đặt của đất trời. Chẳng hạn như hai làng chúng tôi cũng đều ở ngã ba sông. Cùng cứu nhau, cùng sang chiến trường Lào giúp bạn, mà lại ở một đơn vị nữa chứ. Tôi mang theo suy nghĩ ấy cho đến khi về tận nhà.


