Cựu chiến binh

Nghẹn ngào ngày “gặp lại” đồng đội sau 54 năm của cựu chiến binh

Suốt những ngày đêm chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, hai người lính đồng hương Hồ Việt Hùng và Nguyễn Hữu Quế luôn sát cánh cùng nhau. Trong trận chiến ác liệt, Nguyễn Hữu Quế đã anh dũng hy sinh, máu hòa lẫn với đất. Nén đau thương, Hồ Việt Hùng tự tay chôn cất bạn giữa chiến trường khốc liệt. Hơn nửa thế kỷ sau, người cựu chiến binh ấy xúc động “gặp lại” đồng đội trên quê Bác.

Nghệ An10/08/2026Xã Kiên Đài (Đoàn xã Kiên Đài)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nghẹn ngào ngày “gặp lại” đồng đội sau 54 năm của cựu chiến binh

Ngược thời gian trở về 55 năm trước, vào tháng 8/1971, khi vừa cầm trên tay giấy báo trúng tuyển vào khoa Triết, Trường đại học Tổng hợp, thanh niên Hồ Việt Hùng lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện ở miền Bắc, người lính trẻ cùng 92 đồng đội thuộc Tỉnh đội Nghệ An hành quân vào chiến trường, bổ sung cho Trung đoàn 27, Mặt trận B5, chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị.

Tháng 2/1972, đơn vị vượt sông Bến Hải vào giữ chốt ở thôn An Lộng, xã Triệu Hòa, huyện Triệu Phong (cũ), tỉnh Quảng Trị. Suốt những ngày đêm chiến đấu trên chốt, hai người lính đồng hương Hồ Việt Hùng và Nguyễn Hữu Quế (SN 1952, quê thị trấn Nam Đàn, huyện Nam Đàn cũ, Nghệ An) luôn sát cánh cùng nhau.

Nhớ về những ngày chiến đấu ác liệt, ông Hùng trầm ngâm cho biết: Chiến tranh ác liệt nên nhiều đồng đội hy sinh, được chôn vội trong đêm. Còn ông, sau mỗi lần bị thương, được rút về bên này sông Bến Hải chữa trị. Khi vết thương ổn định, ông lại vượt sông vào bám trận địa.

Rạng sáng ngày 24/8/1972, địch dùng máy bay, xe tăng, pháo binh dọn đường cho một đại đội bộ binh tấn công vào chốt ở thôn An Lộng. Sau một giờ chiến đấu, tiểu đội do Tiểu đội trưởng Hồ Việt Hùng chỉ huy đã đánh bật địch ra khỏi chốt, làm chủ trận địa. Tiểu đội trưởng Hùng dù mang vết thương ở chân nhưng vẫn cố gắng trườn lên để kiểm tra tình hình và bàng hoàng phát hiện người đồng đội thân thiết Nguyễn Hữu Quế đã hy sinh.

“Tôi nhớ hôm đó trăng rất sáng, có cả pháo sáng của địch dội từ biển vào. Chúng tôi đào huyệt, vội vàng an táng Quế. Tôi cắt một miếng sắt từ thùng đựng đạn, dùng tống chốt khẩu AK khắc tên, tuổi, quê quán của Quế rồi chôn cùng. Mộ của Quế chỉ đắp cao hơn mặt đất tầm 40cm, chúng tôi đánh dấu bằng một tảng đá. Không nói ra, nhưng tôi lo pháo địch cày trúng mộ”, ông nhớ như in ngày đồng đội nằm xuống.

Trong những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường ác liệt, ông Hùng ba lần bị thương. Đến giờ, cơ thể ông vẫn còn 4 mảnh đạn, trong đó có mảnh đạn “lạc” vào phổi, mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức.

Đầu tháng 2/1973, trước yêu cầu của tình hình mới, người lính Hồ Việt Hùng được lệnh ra Bắc học sỹ quan rồi làm công tác giảng dạy trong Trường Sĩ quan lục quân, Học viện chính trị quân sự. Năm 1984, do hoàn cảnh gia đình, ông xin về Nghệ An công tác trong ngành giáo dục cho đến khi về hưu. Hiện ông Hùng là thương binh hạng 3/4.

(Sưu tầm)




Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nghẹn ngào ngày “gặp lại” đồng đội sau 54 năm của cựu chiến binh | Câu chuyện thời hoa lửa