Nghẹn thở khi gỡ bon
sự dũng cảm giỡ bom của nữ anh hùng
Nghẹn thở khi gỡ bon
Bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh nhớ lại trận gỡ bom nghẹt thở chiều thu 1968 tại khe sông đường 15A: Một quả bom nổ chậm nằm chực chờ ngay trên vệt bánh xe độc đạo. Lúc đó, một đoàn xe xích chở xe tăng đang ầm ầm tiến vào trận địa. Nếu kẹt lại ở khe sông trước khi bình minh lên, toàn bộ lực lượng sẽ làm mồi cho máy bay địch. Tôi quyết định ôm thỏi thuốc nổ một mình bò tiến cận quả bom. Dưới sức nóng hừng hực tỏa ra từ vỏ thép quả bom và cái nắng rát của dải đất miền Trung, tôi dùng tay không bới từng nắm đất nóng rực, tỉ mỉ cài thỏi thuốc nổ 200g vào sát kíp nổ đối phương. Mồ hôi chảy rát đôi mắt, tim tôi đập liên hồi theo từng nhịp đếm. Tôi tra dây cháy chậm, châm lửa rồi ôm đầu dán chặt mình xuống hố đất cách đó vài mét. Tiếng nổ đanh gọn vang lên, bùn đất bắn xối xả. Tôi chồm dậy, cố dùng hết sức vẫy tay ra hiệu mặt đường đã an toàn cho đoàn xe vọt qua trước khi ngất đi vì sức ép của trận nổ.



