Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nghị lực của người lính trở về từ chiến trường Campuchia (Nguyễn Ngọc Sương)

Nguyễn Ngọc Sương – Người lính năm xưa và hành trình trở về

Đồng Tháp21/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – NGHỊ LỰC CỦA NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Nguyễn Ngọc Sương – Người lính năm xưa và hành trình trở về

Nguyễn Ngọc Sương sinh năm 1967, quê tại Tổ 37, Ấp 2, xã Thường Phước. Tuổi trẻ của ông gắn với một giai đoạn đặc biệt của đất nước – những năm sau ngày thống nhất, khi chiến tranh tưởng như đã khép lại nhưng ở biên giới Tây Nam, tiếng súng vẫn chưa hoàn toàn im.

Thế hệ của Nguyễn Ngọc Sương lớn lên trong những câu chuyện về chiến tranh. Họ nghe cha mẹ kể về những năm tháng bom đạn, về những người đã hy sinh và về một đất nước vừa bước ra khỏi cuộc chiến kéo dài nhiều thập kỷ.

Nhưng rồi chính thế hệ ấy lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến khác.

Khi còn trẻ, Nguyễn Ngọc Sương lên đường làm nhiệm vụ và có thời gian chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Đó là một chiến trường xa quê hương, nơi người lính phải đối mặt với những điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Những cánh rừng xa lạ.

Những con đường hành quân dài.

Khí hậu khắc nghiệt.

Và những trận chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Ở nơi ấy, người lính không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh của tuổi trẻ mà còn phải có ý chí để vượt qua nỗi nhớ nhà và sự thiếu thốn.

Mỗi lần hành quân, trong ba lô của người lính không chỉ có quân trang và những vật dụng cần thiết. Có khi đó còn là một lá thư của gia đình, một tấm ảnh nhỏ hoặc một kỷ vật quê nhà.

Những thứ rất giản dị ấy lại trở thành nguồn động viên lớn lao giữa chiến trường.

NGÀY TRỞ VỀ

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Nhưng với những người lính trở về, cuộc chiến không phải lúc nào cũng kết thúc ngay khi họ rời chiến trường.

Họ phải học cách trở lại với cuộc sống đời thường.

Từ một người lính quen với kỷ luật, hành quân và chiến đấu, trở về quê nhà lại phải bắt đầu từ những công việc rất bình dị: lao động, chăm sóc gia đình, xây dựng cuộc sống và tìm lại nhịp sống bình thường.

Đối với Nguyễn Ngọc Sương, hành trình ấy đòi hỏi rất nhiều nghị lực.

Người lính có thể vượt qua những chặng đường gian khổ của chiến trường, nhưng đôi khi thử thách lớn nhất lại là vượt qua những ám ảnh của quá khứ và bắt đầu lại cuộc đời trong thời bình.

Những ký ức về đồng đội, những ngày tháng ở Campuchia và những năm tháng quân ngũ vẫn có thể trở về trong những khoảnh khắc rất bình thường.

Một âm thanh.

Một địa danh.

Một câu chuyện.

Một kỷ vật cũ.

Tất cả có thể khiến người lính nhớ lại một thời tuổi trẻ đã đi qua.

Nhưng thay vì để quá khứ giữ mình lại, những người lính trở về đã chọn cách tiếp tục sống.

Họ làm việc.

Họ xây dựng gia đình.

Họ chăm lo cho con cháu.

Và quan trọng nhất, họ trở thành những người kể lại câu chuyện của một thế hệ đã từng đi qua chiến tranh.

NGHỊ LỰC CỦA NGƯỜI LÍNH

Điều đáng quý ở Nguyễn Ngọc Sương không chỉ nằm ở việc ông từng đặt chân đến chiến trường Campuchia.

Điều đáng trân trọng hơn là nghị lực của một người lính sau chiến tranh.

Bởi chiến thắng trên chiến trường chỉ là một phần của hành trình. Chiến thắng trong cuộc sống đời thường cũng cần rất nhiều bản lĩnh.

Người lính năm xưa phải học cách biến những ký ức đau thương thành động lực sống. Những mất mát của quá khứ trở thành lý do để họ càng trân trọng gia đình, quê hương và cuộc sống hòa bình.

Từ chiến trường Campuchia trở về với quê nhà, Nguyễn Ngọc Sương tiếp tục hành trình của mình như bao người lính khác: sống, lao động và xây dựng tương lai.

Đó chính là một dạng chiến thắng khác – chiến thắng của nghị lực trước những thử thách mà chiến tranh để lại.

MỘT NGƯỜI LÍNH, MỘT THẾ HỆ

Những người từng chiến đấu ở chiến trường Campuchia thuộc về một thế hệ đặc biệt. Họ sinh ra sau hoặc vào những năm cuối của cuộc chiến chống Mỹ, nhưng khi trưởng thành lại tiếp tục khoác ba lô lên đường bảo vệ biên giới và làm nhiệm vụ quốc tế.

Họ đã đi qua những vùng đất xa xôi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Rồi một ngày, họ trở về.

Tóc có thể đã bạc.

Ký ức có thể đã lùi xa.

Nhưng tinh thần của người lính vẫn còn đó.

Nguyễn Ngọc Sương – người lính từng trở về từ chiến trường Campuchia – là hình ảnh của một thế hệ đã biết đứng lên khi Tổ quốc cần, và sau chiến tranh lại biết đứng dậy để xây dựng cuộc sống.

Thời hoa lửa đã qua. Nhưng nghị lực của những người lính trở về vẫn là một câu chuyện đẹp về sức mạnh con người: đi qua chiến tranh mà không để chiến tranh lấy mất niềm tin vào cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn