Nghĩa Trang Không Tên
thời kì hậu chiến

Hàng năm, ông Ba, người sống sót duy nhất của một đại đội, lại lặn lội vào rừng sâu để thăm nghĩa trang không tên. Ông Ba tự tay trồng từng cây xanh, dựng từng phiến đá. Với ông, mỗi phiến đá là một người đồng đội, dù không có tên, nhưng ông đều nhớ rõ. Ông ngồi đó, kể lại những chuyện vui, chuyện buồn. Nghĩa trang không tên ấy là nơi ông tìm thấy sự bình yên và là minh chứng cho tình đồng đội bất diệt.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



