NGHIÊM CẨN TRONG TỪNG LỜI BÁO CÁO
Trong những năm tháng quân ngũ thời chiến tranh, người lính không chỉ được rèn luyện bằng sức bền và kỷ luật, mà còn được rèn bằng sự chính xác trong từng lời nói, từng lần nhận lệnh, từng nội dung báo cáo. Với ông Nguyễn Văn Đức, sinh ngày 20 tháng 8 năm 1952, từng mang cấp bậc Thiếu úy, quãng đời trong quân đội là thời gian hun đúc cho ông tác phong nghiêm cẩn, tinh thần trách nhiệm và sự thận trọng của người luôn hiểu rằng việc chung không cho phép sự qua loa.
Thời còn trong quân ngũ, nhất là trong bối cảnh chiến tranh, mọi nhiệm vụ đều cần sự rõ ràng và thống nhất. Một lời truyền đạt phải đúng ý; một báo cáo phải ngắn gọn, đủ nội dung; một lần nhận nhiệm vụ phải nắm chắc yêu cầu để khi thực hiện không lúng túng. Có những việc tưởng nhỏ, nhưng nếu nghe không kỹ, nói không rõ hoặc báo cáo thiếu chính xác thì đồng đội có thể bị động, tập thể có thể mất thời gian điều chỉnh.
Với cấp bậc Thiếu úy, ông Đức hiểu rằng người cán bộ trẻ trong quân đội phải tự rèn cho mình sự chắc chắn từ những việc đầu tiên. Khi nhận lệnh phải tập trung lắng nghe; khi giao việc phải nói rõ; khi báo cáo phải trung thực, đúng tình hình; khi chưa nắm chắc thì phải hỏi lại, không được chủ quan. Trong hoàn cảnh thời chiến, sự cẩn trọng ấy không chỉ là yêu cầu công việc, mà còn là trách nhiệm với đồng đội và với nhiệm vụ chung.
Trong ký ức quân ngũ, những buổi giao ban, sinh hoạt đơn vị, rút kinh nghiệm sau nhiệm vụ là những bài học rất sâu sắc. Người lính học cách nói đúng điều cần nói, nghe kỹ điều cần nghe, ghi nhớ phần việc của mình và tôn trọng kỷ luật của tập thể. Có khi chỉ một lời nhắc của chỉ huy, một góp ý chân tình của đồng đội cũng giúp người lính tự sửa mình để lần sau làm chắc hơn, chín chắn hơn.
Tình đồng đội trong những năm tháng ấy cũng được xây dựng từ sự tin cậy. Đồng đội tin nhau vì mỗi người biết giữ đúng lời nói, đúng phần việc, đúng trách nhiệm. Người đi trước hướng dẫn người đi sau cách báo cáo rõ ràng; người có kinh nghiệm nhắc người mới không được vội vàng, không được phỏng đoán khi chưa chắc. Những điều ấy bình dị nhưng góp phần giữ cho đội hình thêm vững vàng.
Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 01/6/2010 tại TDP Lộc Thành, những bài học từ quân ngũ thời chiến vẫn là hành trang quý đối với ông. Nhưng phần sâu đậm nhất trong câu chuyện về ông Nguyễn Văn Đức vẫn là hình ảnh người Thiếu úy năm xưa: nghiêm cẩn khi nhận lệnh, rõ ràng khi báo cáo, chắc chắn trong tác phong và luôn sống nghĩa tình với đồng đội.
Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng thử thách của lòng dũng cảm, mà còn là quá trình rèn luyện sự chính xác, trung thực và trách nhiệm trong từng việc nhỏ. Chính sự nghiêm cẩn, kỷ luật và đáng tin cậy ấy đã góp phần làm nên phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, kiên cường, sâu sát và luôn hướng về tập thể.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Nguyễn Văn Đức, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng lời nói và báo cáo trong công việc phải rõ ràng, trung thực, có trách nhiệm. Hãy biết lắng nghe kỹ, làm việc chắc chắn, không nói qua loa, không chủ quan và luôn giữ uy tín bằng hành động cụ thể.



