Nghiêm Đình Tích
Khi tìm hiểu về chiến dịch 12 ngày đêm, tôi nhận ra rằng phía sau mỗi quả tên lửa bắn lên là biết bao con người thầm lặng. Trong số ấy, tôi đặc biệt ấn tượng với Anh hùng Nghiêm Đình Tích, người lính radar được gọi là “anh hùng buồng tối”. Tôi biết đến ông qua những bài hồi ức của bộ đội ra-đa, và càng đọc càng thấy rõ vai trò vô cùng quan trọng của những người phát hiện mục tiêu từ xa.
Nghiêm Đình Tích – “đôi mắt thần” trong buồng tối
Khi tìm hiểu về chiến dịch 12 ngày đêm, tôi nhận ra rằng phía sau mỗi quả tên lửa bắn lên là biết bao con người thầm lặng. Trong số ấy, tôi đặc biệt ấn tượng với Anh hùng Nghiêm Đình Tích, người lính radar được gọi là “anh hùng buồng tối”. Tôi biết đến ông qua những bài hồi ức của bộ đội ra-đa, và càng đọc càng thấy rõ vai trò vô cùng quan trọng của những người phát hiện mục tiêu từ xa. B-52 là loại máy bay có thiết bị gây nhiễu điện tử rất mạnh, khiến việc phát hiện mục tiêu vô cùng khó khăn. Sau nhiều đêm nghiên cứu và trực chiến, Nghiêm Đình Tích cùng đồng đội nhận ra máy thu số 5 ở ăng ten trên bị nhiễu nhẹ hơn, từ đó tìm được cách phát hiện B-52 giữa màn nhiễu dày đặc. Tối 18/12/1972, đơn vị của ông ở khu vực Nghệ An đã phát hiện sớm các tốp B-52 đang tiến vào, báo cho sở chỉ huy khi chúng còn cách Hà Nội khoảng hơn nửa giờ bay. Nhờ những tín hiệu phát hiện ấy, quân ta có thời gian báo động, chuẩn bị trận địa và chủ động đánh trả. Câu chuyện về ông cho thấy chiến thắng trên bầu trời Hà Nội cũng được làm nên từ sự tỉnh táo, bền bỉ và trí thông minh trong “buồng tối” ra-đa. Nếu những phi công hay chiến sĩ tên lửa là người trực tiếp bóp cò, thì Nghiêm Đình Tích là một trong những người giúp cả trận tuyến “nhìn thấy” kẻ thù. Câu chuyện của ông khiến tôi hiểu rằng có những chiến công rất lặng thầm, nhưng lại quyết định thắng lợi của cả chiến dịch.



