Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngô Gia Tự

Nhắc đến vùng đất Kinh Bắc – Bắc Ninh – người ta thường nghĩ đến làn điệu quan họ mượt mà, những mái chùa cổ kính và truyền thống hiếu học lâu đời. Nhưng Bắc Ninh không chỉ là miền quê của văn hiến, mà còn là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi sinh ra nhiều người con ưu tú của dân tộc. Một trong số đó là đồng chí Ngô Gia Tự – nhà cách mạng tiền bối, người đã dành trọn tuổi trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Thái Nguyên03/03/2026Hoàng Ngọc Thiện (trường đại học kỹ thuật công nghiêp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngô Gia Tự sinh năm 1908 tại làng Tam Sơn, Từ Sơn, Bắc Ninh, trong một gia đình nhà nho yêu nước. Lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, từ rất sớm ông đã chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, nghèo đói, bị áp bức. Chính thực tế ấy đã hun đúc trong chàng thanh niên trẻ lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng tìm con đường cứu nước đúng đắn.

Khi mới ngoài hai mươi tuổi, Ngô Gia Tự đã tham gia phong trào cách mạng, tích cực hoạt động trong Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Ông là một trong những người kiên quyết chủ trương thành lập Đảng Cộng sản, góp phần quan trọng vào sự ra đời của các tổ chức cộng sản ở Việt Nam cuối những năm 1920. Trong quá trình hoạt động, ông nhiều lần bị thực dân Pháp theo dõi, bắt bớ nhưng vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Năm 1930, khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, Ngô Gia Tự trở thành một trong những cán bộ lãnh đạo chủ chốt, phụ trách nhiều địa bàn quan trọng. Ông được cử vào Nam Kỳ để xây dựng và củng cố phong trào cách mạng. Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn, bị địch khủng bố gắt gao, đồng chí vẫn kiên cường bám trụ, gây dựng cơ sở Đảng, vận động quần chúng đứng lên đấu tranh.

Năm 1930, ông bị thực dân Pháp bắt và kết án tù khổ sai. Dù bị tra tấn dã man, phải chịu đựng điều kiện lao tù khắc nghiệt, Ngô Gia Tự vẫn giữ vững niềm tin vào lý tưởng cách mạng. Ông bị đày ra Côn Đảo – “địa ngục trần gian” thời bấy giờ. Tại đây, dù bệnh tật và đòn roi hành hạ, người chiến sĩ trẻ vẫn một lòng son sắt với Đảng, với nhân dân. Năm 1935, ông hy sinh khi mới 27 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Đọc và tìm hiểu về cuộc đời đồng chí Ngô Gia Tự, tôi không khỏi xúc động. Một con người ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng đã kịp để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử cách mạng Việt Nam. Ông không chỉ là nhà lãnh đạo có tầm nhìn, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và sự hy sinh cao cả.

Tôi có dịp đến thăm khu lưu niệm Ngô Gia Tự tại Từ Sơn. Không gian yên bình, trang nghiêm khiến lòng người lắng lại. Những bức ảnh tư liệu, những dòng tiểu sử ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa giúp tôi hình dung rõ hơn về chặng đường hoạt động cách mạng gian nan của ông. Đứng trước bàn thờ và tượng chân dung người chiến sĩ trẻ, tôi tự hỏi: nếu ở vào hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ dũng khí để lựa chọn con đường đầy hiểm nguy như ông?

Thế hệ trẻ hôm nay sinh ra trong hòa bình, không còn phải đối mặt với bom đạn hay nhà tù thực dân. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta được phép sống thờ ơ, thiếu lý tưởng. Câu chuyện về Ngô Gia Tự nhắc nhở tôi rằng, tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi biết sống vì một mục tiêu cao đẹp, biết cống hiến cho cộng đồng và đất nước.

Sự hy sinh của những người như Ngô Gia Tự đã góp phần đặt nền móng cho thắng lợi của cách mạng Việt Nam sau này. Từ những hạt giống đỏ ban đầu ấy, phong trào cách mạng đã lớn mạnh, đưa dân tộc ta đi tới độc lập, tự do. Ngọn lửa mà ông và các đồng chí thắp lên vẫn cháy mãi qua nhiều thế hệ.

Là sinh viên hôm nay, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở việc biết ơn hay tự hào. Điều quan trọng hơn là phải biến lòng biết ơn ấy thành hành động cụ thể: học tập nghiêm túc, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Mỗi nỗ lực nhỏ của chúng ta trong học tập và lao động chính là cách thiết thực để tiếp nối truyền thống mà thế hệ cha anh đã dày công gây dựng.

“Câu chuyện thời hoa lửa” của đồng chí Ngô Gia Tự không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là bài học sống động cho hiện tại. Từ mảnh đất Kinh Bắc giàu truyền thống, một chàng thanh niên đã dám dấn thân, dám hy sinh vì lý tưởng lớn lao. Và chính điều đó đã làm nên giá trị bất tử của một con người.

Ngọn lửa cách mạng năm xưa có thể đã trải qua bao biến động của lịch sử, nhưng ánh sáng của nó vẫn soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay – trong đó có tôi – bước tiếp trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn