Bài viết

NGÔ GIA TỰ – NGỌN ĐUỐC THIÊNG GIỮA TRỜI KINH BẮC

Bài viết là hành trình ngược dòng thời gian về với mảnh đất Tam Sơn, Từ Sơn, Bắc Ninh – nơi sinh ra người chiến sĩ cộng sản kiên trung Ngô Gia Tự. Qua những kỷ vật đơn sơ tại Khu lưu niệm và những trang sử hào hùng, tác giả khắc họa chân dung một "đóa hoa trong lửa", từ đó soi rọi trách nhiệm của thế hệ sinh viên hôm nay trong việc giữ gìn ngọn lửa lý tưởng dân tộc.

Bắc Ninh22/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng gọi từ mảnh đất nghìn năm văn hiến

Bắc Ninh trong tâm khảm nhiều người là tiếng hát Quan họ lúng liếng, là mái đình cổ kính soi bóng bên dòng sông Đuống. Nhưng với tôi – một sinh viên đang sống trong hòa bình, Bắc Ninh còn là "địa chỉ đỏ" của những tâm hồn thép, nơi những người con ưu tú đã hiến dâng cả thanh xuân để viết nên chương sử chói lọi nhất của dân tộc. Tham gia đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi chọn tìm về xã Tam Sơn, thành phố Từ Sơn, để nghiêng mình trước anh linh đồng chí Ngô Gia Tự – một biểu tượng bất khuất của tinh thần cách mạng Việt Nam.

Người thanh niên trí thức và lựa chọn dấn thân

Lật lại những trang sử, ta thấy một Ngô Gia Tự sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Ở cái tuổi đôi mươi – cái tuổi mà chúng tôi bây giờ đang mải mê với những dự định cá nhân, với giảng đường và những ước mơ êm đềm – thì Ngô Gia Tự đã sớm nhận ra nỗi đau của một dân tộc mất nước.

Ông không chọn con đường quan lộ an nhàn. Ông chọn con đường chông gai, chọn ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin để soi đường cho đồng bào. Hình ảnh người thanh niên dáng dấp thư sinh nhưng đôi mắt rực sáng niềm tin, miệt mài vận động thành lập Đông Dương Cộng sản Đảng năm 1929, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho một "thời hoa lửa" không chỉ có bom đạn, mà còn có sự bùng cháy của trí tuệ và lý tưởng.

"Biến nhà tù thành trường học" – Bản lĩnh thép trong lửa đỏ

Có lẽ, chương cảm động nhất trong cuộc đời đồng chí Ngô Gia Tự chính là quãng thời gian bị giặc bắt và đày ải tại nhà tù Côn Đảo – "địa ngục trần gian". Trong không gian chật hẹp, tối tăm và đầy rẫy gông cùm, người chiến sĩ ấy đã biến nơi tra tấn thành diễn đàn lý luận, biến xiềng xích thành nhạc cụ của bài ca hy vọng.

Tôi đã lặng người khi đọc về những ngày ông cùng các đồng chí tổ chức học tập, viết báo ngay trong lao tù. Kẻ thù có thể giam cầm thân xác, nhưng không bao giờ xích được ý chí của người cộng sản. Sự hy sinh của ông trên biển khơi khi vượt ngục năm 1934 là một nốt trầm bi tráng, nhưng tinh thần "sống vì Đảng, chết không rời Đảng" đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho biết bao thế hệ thanh niên Bắc Ninh sau này.

Ký ức sống động tại Khu lưu niệm

Bước chân vào Khu lưu niệm đồng chí Ngô Gia Tự tại Tam Sơn, tôi như chạm vào quá khứ. Những hiện vật đơn sơ: chiếc phản gỗ, nghiên bút, những lá thư tay... tất cả đều lặng im nhưng kể những câu chuyện phi thường. Giữa không gian yên bình ấy, tôi tự hỏi: "Điều gì đã khiến những người trẻ thời ấy kiên cường đến vậy?". Câu trả lời nằm ở hai chữ: Lý tưởng.

Thời hoa lửa không chỉ là thời kỳ của những trận đánh ác liệt trên chiến trường, mà là thời đại của những tâm hồn biết sống vì người khác, biết đặt vận mệnh Tổ quốc lên trên mạng sống cá nhân. Đồng chí Ngô Gia Tự chính là một "đóa hoa" nở rực rỡ nhất trong cái lò lửa cách mạng ấy, để lại hương thơm vĩnh cửu cho mảnh đất Kinh Bắc.

Trách nhiệm của thế hệ "hoa rực rỡ" thời bình

Khép lại những trang nhật ký hành trình, lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Chúng ta – những sinh viên Gen Z – đang sống trong một thời đại hoàn toàn khác. "Hoa lửa" của chúng ta không còn là khói súng, mà là ngọn lửa của sự sáng tạo, là ý chí vượt qua nghịch cảnh để đưa Việt Nam vươn tầm thế giới.

Viết về đồng chí Ngô Gia Tự, tôi không chỉ muốn ca ngợi quá khứ. Tôi muốn nhắc nhở chính mình và bạn bè rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người đi trước. Mỗi MSSV trên thẻ sinh viên của chúng ta không chỉ là một con số định danh, đó là một cam kết với xã hội. Chúng ta phải học tập, phải cống hiến để xứng đáng với mảnh đất Bắc Ninh anh hùng, xứng đáng với tên tuổi của những bậc tiền nhân. "Câu chuyện thời hoa lửa" sẽ không bao giờ kết thúc nếu chúng ta vẫn còn ghi nhớ và biết ơn. Đồng chí Ngô Gia Tự đã ngã xuống, nhưng tinh thần của ông vẫn sống mãi trong từng nhịp thở của quê hương Từ Sơn, trong từng trang sách của sinh viên Bắc Ninh. Nguyện giữ mãi ngọn lửa ấy trong tim, để thanh xuân của chúng tôi cũng rực rỡ và ý nghĩa như thế hệ cha anh đã từng.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn